GẶP NHẦM NGƯỜI, VẠN BƯỚC AN

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gả đến nơi , ăn mặc chẳng cần lo nghĩ, mỗi tháng còn tiền tiêu dùng.

 

Huống hồ… phu quân dung mạo tuấn tú mang vài phần yếu ớt như , khiến càng thêm động lòng.

 

Nghĩ đến đây, nở nụ rạng rỡ:

 

“Ừm, thật sự cam tâm.”

 

Hắn trầm mặc thật lâu, mới khẽ một chữ:

 

“Được.”

 

Kể từ đó, còn nhắc đến chuyện hòa ly nữa.

 

Sau lễ hồi môn ba ngày, tuyết lớn rơi liên tiếp suốt mấy hôm, phủ chìm trong một màu trắng tĩnh lặng.

 

Nhàn rỗi việc gì, liền nghĩ cho một đôi hộ tất giữ ấm.

 

“Vệ Yên Thanh, nàng đang gì đó?”

 

“Thiếp đang thêu hộ tất.”

 

“Thêu cho ?”

 

Ta nhẹ nhàng gật đầu.

 

“Ta cần, đừng vất vả.”

 

“Phải cần chứ. Chân vốn , càng nên để nhiễm lạnh.”

 

Ninh Hoài tuy chịu dùng vị du y do Hầu gia mời đến, nhưng vẫn dùng d.ư.ợ.c khác, mỗi ngày đều ngâm d.ư.ợ.c d.ụ.c.

 

Phòng Đông Noãn Các của chỉ cách phòng ngủ của một lớp rèm mỏng.

 

Mỗi đêm khi ngâm t.h.u.ố.c, thường thấy tiếng hít khí vì đau đớn.

 

Huyền Phong từng , loại t.h.u.ố.c tẩy tủy cải kinh d.ư.ợ.c tính cực mạnh, càng đau càng chứng tỏ vẫn còn hy vọng.

 

Hắn buông bỏ chính … thật bao.

 

Ta đặt kim thêu xuống, nhẹ giọng hỏi:

 

“Phu quân, pha cho một ít nước hoàng kỳ nhé? Có thể bổ khí dưỡng huyết… là kỷ t.ử, tang thầm, trần bì? Hoặc là Thái Bình Hầu Khôi mà thích?”

 

Ninh Hoài khẽ mím môi, trầm giọng :

 

“Hôm nay chợt nhớ một chuyện.”

 

“Trước Vệ Uyển từng bạn của công chúa, thường xuyên cung cấm. Năm đó Tam hoàng t.ử nhất quyết cưới nàng, khiến Minh quý phi nổi giận. Vệ đại nhân đắc tội quý phi, nên mới nhờ phụ giúp… mà khi gặp chuyện, đành đính hôn với nàng.”

 

Ta ngờ kể chuyện cho .

 

Thậm chí còn rõ cả quá trình giữa Vệ Uyển và Tam hoàng t.ử.

 

Ta chút do dự, nhỏ giọng :

 

“Chúng chuyện của khác như … lỡ như cũng lưng chúng thì ?”

 

Hắn thản nhiên đáp:

 

“Chính vì mới càng . Miệng khác quản , cớ để chịu thiệt?”

 

Ta bỗng cảm thấy … dường như điều gì đó đổi.

 

Ta khẽ đẩy tay , ánh mắt sáng lên:

 

“Phu quân, kể tiếp ! Vì hai họ thành?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gap-nham-nguoi-van-buoc-an/5.html.]

 

Hắn quanh, nghiêng gần , thần sắc mang theo vài phần bí mật…

 

lúc , Huyền Phong vội vã chạy , thần sắc gấp gáp:

 

“Thiếu gia, thiếu phu nhân! Các tộc lão của Ninh gia dẫn tới , về tình trạng thể của đại thiếu gia, Hầu gia năm mới dâng tấu… lập nhị thiếu gia thế t.ử phủ Hầu…”

 

Bảy tám vị trưởng lão trong tộc tụ hội quanh chiếc bàn lớn, chậm rãi nâng chén uống , khí trong sảnh náo nhiệt mà ồn ào.

 

Khi chúng đến, Hầu phu nhân đang tự tay pha , cung kính dâng lên cho một lão giả tóc bạc, dung mạo đầy nếp nhăn, khiến cả gian đại sảnh càng thêm phần huyên náo.

 

Lão giả chống gậy dậy, giọng uy nghiêm vang lên:

 

“Vì đại cục của gia tộc, việc nên sớm quyết định. Với thể hiện tại của Ninh Hoài, thể khiến phủ Trường Ninh hầu phát dương quang đại? Giữ lấy vị trí thế t.ử cũng chẳng ích gì. Chúng đều là họ Ninh, Ninh Hoài vốn là đứa trẻ hiểu đại nghĩa, ắt sẽ thấu hiểu.”

 

“Phải đó, với thể như , sớm muộn cũng nên nhường vị trí thế t.ử.”

 

Mọi trong sảnh lập tức bàn tán xôn xao, lời qua tiếng dứt.

 

Trường Ninh Hầu khẽ nhấp một ngụm , mày nhíu :

 

“Bá tổ phụ, ý của ngài là gì? Làm như chẳng sẽ khiến hai đứa nhỏ ly tâm ?”

 

Hầu phu nhân dịu giọng lên tiếng, lời lẽ ôn hòa:

 

“Thật hai đứa từ nhỏ quan hệ . Nếu bá tổ phụ lo A Hoài nối dõi, thể nhận một đứa con của Ninh Trạch con thừa tự, cần đến mức ?”

 

“A Hoài trong lòng vốn khó chịu, hà tất nhắc đến chuyện khiến nó thêm phần đau lòng?”

 

Những lời qua như lời an ủi, nhưng vô tình nhấn mạnh sự thật rằng Ninh Hoài thể con nối dõi.

 

Lão giả giận dữ đập mạnh cây gậy xuống đất:

 

“Đàn bà chỉ mềm lòng! Kéo dài thêm chỉ càng sinh biến. Nói thẳng , Ninh Hoài sống chẳng bao lâu, hậu, ? Hai vốn hòa thuận, chi bằng để Ninh Hoài nhường vị trí thế t.ử, ngày Ninh Trạch cũng quên ân tình của trưởng.”

 

Trường Ninh Hầu lặng im đáp.

 

Một lúc lâu , ông đặt chén xuống, thở dài một tiếng:

 

“Đã đến nước cứ theo lời bá tổ phụ.”

 

Tiếng thở dài , là vì khó xử, là vì nhẹ nhõm.

 

Hầu phu nhân vội vàng lên tiếng ngăn cản:

 

“Lão gia, thể như ? A Trạch hiện nắm quyền lớn, thiếu danh vị , ngược A Hoài…”

 

“Ta quyết. Như cũng , gia tộc và ca ca đều giao cho A Trạch.”

 

Ta đầu Ninh Hoài.

 

Hắn chỉ lặng lẽ Trường Ninh Hầu, gương mặt bình thản, lộ chút cảm xúc nào.

 

Dáng vẻ giống hệt ngày Vệ đại nhân ép gả .

 

Khi đó trong thư phòng, tưởng như cả thế gian đều ồn ào, náo động.

 

Trong bụng như mật đắng cuộn trào, đắng đến mức buồn nôn, mà chẳng thể thốt .

 

Ta thể hiểu Vệ đại nhân… dù ông cũng nuôi Vệ Uyển mười sáu năm.

 

Ninh Hoài là con ruột nuôi hơn hai mươi năm…

 

đến nông nỗi ?

 

Hắn chịu đủ khổ .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận