GẶP NHẦM NGƯỜI, VẠN BƯỚC AN

14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ba năm thần từng đoạt giải… mũi tên đầu tiên, vẫn nên do thần b.ắ.n.”

 

Trương công công cảm thán:

 

“Tướng quân cao nghĩa, xin hồi cung phục mệnh.”

 

Ngày xuân săn tới.

 

Ninh Hoài xe ngựa, thong thả tiến về phía Đông Sơn, tay vén rèm, ánh mắt đại quân hùng hậu như sóng trào ngoài xa.

 

“Hoài ca…”

 

Hắn buông rèm xuống, :

 

“Sao ?”

 

Ta do dự, giọng mang theo chút dè dặt:

 

“Sau khi thành nghi thức b.ắ.n tên… chúng trở về nhà nhé?”

 

Hắn đưa tay véo nhẹ má :

 

“Phong cảnh Đông Sơn , hành cung cũng tinh xảo. Nàng từng tới, dẫn nàng xem một vòng.”

 

Nếu nhớ những ngày tháng oanh liệt năm xưa… trong lòng sẽ đau đến mức nào?

 

Xuân săn ba năm một — mà chính là thắng cuộc kỳ .

 

Nghe năm đó, mười vạn đại quân, nhận thanh đao sơn vàng do hoàng đế ban thưởng.

 

Từng bước tiến lên giữa ánh mắt ngưỡng mộ của muôn … lòng khi hẳn dâng trào như sóng lớn dứt.

 

So với hiện tại… thể bình thản như ?

 

Ta nhẹ giọng :

 

“Đại quân hôm nay chỉ nghỉ ngơi, mai mới chính thức săn b.ắ.n… chiều nay dạo một chút là đủ, ngày mai chúng về nhà, ?”

 

Cuối cùng cũng khẽ gật đầu đồng ý.

 

Khi cùng Ninh Hoài và Huyền Phong bước hành cung, vô binh sĩ mặc giáp chỉnh tề dừng hành lễ, đồng thanh hô lớn:

 

“Tiểu Ninh tướng quân!”

 

Đến lúc , mới thật sự cảm nhận rõ ràng…

 

Hắn quả thực là một vị tướng quân chân chính.

 

Tổ phụ là Ninh lão tướng quân.

 

Phụ là Ninh tướng quân.

 

Hắn là tiểu Ninh tướng quân.

 

Ninh Trạch là Ninh nhị tướng quân.

 

Gia tộc họ Ninh… đời đời là danh gia võ tướng.

 

Ngày hôm , khi thấy Trường Ninh Hầu cùng Ninh Trạch khoác giáp, khí thế lạnh lẽo như băng…

 

Ta thể liên hệ họ với hai con bình thường ngày hôm qua.

 

Ninh Hoài lặng lẽ đại quân đông đúc mắt… một lời.

 

Ninh Trạch mặc giáp bước tới, giọng trầm :

 

“Diễn võ sắp kết thúc, chuẩn bắt đầu săn. Hoàng thượng sai đưa qua.”

 

Ninh Hoài khẽ vỗ tay :

 

“Đi , Thanh Thanh. Ra đình uống với các phu nhân. Một lát chúng sẽ về.”

 

Ta cung nữ dẫn , cạnh Vệ Uyển, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi .

 

Sau khi diễn võ kết thúc, hoàng đế hứng khởi phát biểu, tiếng hô vang dội như sấm.

 

Tiếp đó… Ninh Hoài cầm cung, đẩy quân.

 

Hắn cao giọng, âm thanh vang xa:

 

“Các tướng sĩ! Trong các ngươi, từng trướng , từng là chiến hữu, chỉ danh, cũng .”

 

“Hôm nay, đây với phận là thắng cuộc xuân săn .”

 

“Ta tên là Ninh Hoài — ‘Hoài’ của thành Hoài. Khi sinh , ngoại địch xâm phạm thành trì, tổ phụ đặt tên với mong trời cao phù hộ, giữ vững thành trì.”

 

“Trận thắng… thành Hoài từ đó yên , dân chúng an cư.”

 

“Có lẽ vì , tổ phụ hết mực thương yêu , ngày ngày dạy võ nghệ hề lơi lỏng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gap-nham-nguoi-van-buoc-an/14.html.]

 

“Năm mười bảy tuổi phong tướng, tổ phụ vẫn còn. Trước khi mất, ông trao cho cây hồng thương theo ông cả đời, mong tiếp tục báo quốc.”

 

“Như các ngươi thấy… trận Dương Thành, thương, thể thành di nguyện của tổ phụ.”

 

!”

 

“Báo đáp triều đình, dốc vì nước — ngã xuống một , sẽ ngàn vạn tiếp bước!”

 

“Gian nan khổ cực rèn luyện nên con !”

 

“Nỗ lực của các ngươi sẽ uổng phí!”

 

“Các ngươi thể hiển đạt, thể thăng quan tiến chức, thể lập công danh… thậm chí lưu danh sử sách!”

 

“Hôm nay, lấy cây hồng thương của tổ phụ phần thưởng cho thắng cuộc xuân săn.”

 

“Hy vọng các ngươi dốc hết lực — mỗi đều thi triển hết bản lĩnh!”

 

Lời dứt, đám như bùng nổ, tiếng vỗ tay cùng tiếng reo hò vang dội ngừng.

 

Từ phương đông, một con chim xám chợt bay tới.

 

Ninh Hoài giương cung, nhắm chuẩn, kéo dây — buông tay.

 

Mũi tên lao v.út lên trung.

 

Con chim lập tức rơi thẳng xuống đất.

 

Tiếng hò reo dâng lên như sóng lớn, dồn dập dứt.

 

Đại quân khí thế hừng hực, ầm ầm tiến về phía , bụi đất cuộn lên mịt mù.

 

Giữa màn bụi vàng

 

Chỉ một chiếc xe lăn, chở theo vị tướng quân thể dậy… chậm rãi tiến lên.

 

Bi tráng… mà cô độc.

 

Anh hùng… cuối cùng cũng lúc lui khỏi đài cao.

 

Hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy xuống má .

 

Ta lau … nhưng nước mắt vẫn ngừng trào .

 

“Ninh Vệ thị, tiến lên đây.”

 

Hoàng hậu gọi.

 

Ta chỉnh y phục, tiến lên hành lễ:

 

“Thần phụ bái kiến Hoàng hậu nương nương, chúc nương nương vạn an.”

 

Hoàng hậu tháo từ đầu một cây trâm phượng chín đuôi, nhẹ nhàng cài lên tóc :

 

“Trước đây tỷ tỷ của ngươi từng cung bạn cho Ngũ công chúa, bản cung từng khen nàng hiền đức.”

 

“Hôm nay gặp ngươi… càng thấy tính tình ôn hòa, đoan trang thuần hậu.”

 

“Có ngươi ở bên tiểu Ninh tướng quân… bản cung cũng yên tâm.”

 

“Cây trâm do bệ hạ ban, nay tặng cho ngươi — mong hai đồng tâm đồng đức, hòa thuận mỹ mãn.”

 

Ta cúi đầu:

 

“Đa tạ ân điển của nương nương.”

 

lúc , một phi tần y phục lộng lẫy khẽ lạnh:

 

“Ôn hòa đoan trang? Ta thấy chẳng qua chỉ là khí chất tiểu gia t.ử.”

 

“Nếu tiểu Ninh tướng quân gặp chuyện… mối hôn sự như đến lượt nàng?”

 

Hoàng hậu chỉ mỉm :

 

“Minh quý phi ánh mắt quá cao, e rằng trong kinh khó nữ t.ử nào lọt mắt .”

 

Người đó… chính là Minh quý phi.

 

Bà là mẫu của Tam hoàng t.ử và Lục công chúa.

 

Năm xưa Tam hoàng t.ử cưới Vệ Uyển, chính bà nổi giận.

 

Ta là của Vệ Uyển… bà đối với khắc nghiệt cũng lạ.

 

Một phi tần khác lên tiếng:

 

“Chuyện … vốn do ngoài định đoạt.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận