Cha dập đầu liên hồi:
“Bệ hạ, chuyện đều do một thảo dân gây …”
“Không liên quan đến con gái …”
“Nó …”
Đại bá cũng dập đầu, trán nhanh ch.óng rỉ m.á.u.
Hoàng đế sắc mặt âm trầm, ánh mắt thoáng lướt qua Vệ đại nhân.
Cuối cùng… ông khẽ phất tay:
“Cấm vệ quân… còn mau mang .”
“Yến tiệc của Hoàng hậu… chẳng lẽ dừng .”
Hai tên cấm vệ quân rút đao, giọng lạnh lùng:
“Tiểu Ninh tướng quân, nếu ngài còn cản trở… đừng trách chúng vô lễ.”
Ta khẽ buông lời, giọng nhỏ như gió thoảng:
“Hoài ca, buông .”
“Thiếp thực sự gì, chỉ là tra hỏi một phen, tất sẽ .”
Cấm vệ quân mạnh tay giật khỏi vòng tay , bẻ ngược hai tay , nhấc bổng cả lên.
Cơn đau buốt khiến kìm mà kêu khẽ.
Ngay trong khoảnh khắc , Ninh Hoài đột nhiên từ xe lăn bật dậy.
Ánh mắt đỏ như m.á.u, đoạt lấy trường đao, một cước đá văng kẻ đang giữ .
Trong đại điện vang lên từng đợt kinh hô dồn dập.
“Chân của Tiểu Ninh tướng quân… khỏi !”
“Ngài … dậy !”
Ninh Hoài quỳ xuống, giọng trầm mà dứt khoát:
“Bệ hạ, thê t.ử của thần nàng , phụ nàng cũng nàng .”
“Vì vẫn tra xét?”
“Ngục thất ẩm thấp tăm tối, đầy rắn chuột, nàng thể chịu nổi.”
“Thê t.ử của thần luôn kính trọng Hoàng hậu, tâm địa trong sạch.”
“Xin bệ hạ trả cho nàng một sự trong sạch.”
“Vì khiến yến tiệc hỗn loạn, thần nguyện dâng năm nghìn lượng bạc, trợ giúp nông tang quốc gia, kính chúc Hoàng hậu vạn phúc an khang.”
Hoàng đế khẽ động dung:
“Truyền thái y đến.”
“Chân của Tiểu Ninh tướng quân… ngươi lên .”
Ninh Hoài vẫn quỳ, hình hề nhúc nhích.
“Xin bệ hạ trả sự trong sạch cho thê t.ử của thần.”
Không ai để ý, cha bỗng hét lớn, giọng đau đớn xé lòng:
“Bệ hạ, xin tha cho con gái !”
“Tất cả đều do một thảo dân gây nên!”
Nói ông lao thẳng lưỡi đao sắc lạnh.
Máu văng tung tóe.
Thân thể ông đổ xuống.
“Cha!”
Ta gào lên, lao tới quỳ bên cạnh, ôm lấy lạnh dần.
“Cha… gì …”
“Chưa đến mức mà…”
Ta lấy tay bịt cổ ông, nhưng dòng m.á.u nóng vẫn ngừng trào qua kẽ tay.
“Con… đừng …”
“Cha… với con…”
“Đã lâu … gặp con…”
Ông cố giơ tay lau nước mắt cho , nhưng bàn tay kịp nâng lên rơi xuống.
Ông tắt thở trong vòng tay .
“Thanh Thanh…”
Ninh Hoài vội vàng đến bên, quỳ xuống cạnh :
“Buông … để xem, lẽ vẫn còn cứu …”
Ta đến thành tiếng:
“Hoài ca…”
“Chàng từng thấy g.i.ế.c heo …”
“Đến lúc đ.â.m cổ lấy m.á.u… chỉ một lát là cứu nữa…”
“Chàng là tướng quân… …”
Vở kịch … kết thúc bằng cái c.h.ế.t của cha và năm nghìn lượng bạc của Ninh Hoài.
Ta cùng đại bá miễn khỏi lao ngục.
Vừa trở về phủ, Ninh Hoài đột nhiên ôm c.h.ặ.t lấy .
Hắn ôm lâu, như sợ chỉ cần buông tay, sẽ tan biến mất.
Ta vòng tay ôm lấy eo , ngẩng đầu , nước mắt rơi ngừng:
“Hoài ca…”
“Chân khỏi…”
“Vì … giấu …”
Hắn khẽ đáp, giọng trầm thấp:
“Ta vốn định đợi đến sinh thần của nàng, tặng nàng một niềm vui bất ngờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gap-nham-nguoi-van-buoc-an/21.html.]
“Trước đó cố ý nhờ Ngũ công chúa dẫn nàng ngoài.”
“Mỗi ngày đều ở trong phủ… chống nạng tập .”
Ta nghẹn ngào, :
“Chàng… thật cao…”
“Ngồi, … đều khác hẳn …”
“Trước cúi xuống …”
“Giờ ngẩng đầu mới thấy rõ…”
“Trước xe lăn…”
“Thiếp thể nắm tay …”
“Cũng thể ôm cho trọn vẹn…”
Cuối cùng, nhịn nữa, bật nức nở:
“Hoài ca…”
“Thiếp ham phú quý…”
“Cũng cố chấp con Vệ gia…”
“Thiếp thật sự… là con của họ…”
“Chỉ là họ… cần …”
“Thiếp chuyện thể cứu vãn…”
“… lòng vẫn đau…”
Ninh Hoài nhẹ nhàng lau nước mắt cho , giọng ôn nhu:
“Ngoan… đừng nữa.”
“Dù nàng là Vệ Yên Thanh Lý Yên Thanh…”
“Trong mắt … vẫn như .”
“Họ cần nàng… càng .”
“Từ nay về …”
“Chỉ cần nàng.”
“Không ai thể chia sẻ nàng với nữa.”
Chúng trở về quê, lo hậu sự cho cha .
Đại bá chậm rãi :
“Trước chúng đắc tội với huyện lệnh, thể ở huyện thành.”
“Vệ Uyển lén mua cho chúng một căn nhà nhỏ…”
“Thỉnh thoảng còn đến thăm.”
Ông đưa tay xoa đầu :
“Cha con chuyện tráo con… khiến con chịu khổ…”
“Vệ đại nhân g.i.ế.c bọn … cũng oan…”
“C.h.ế.t như …”
“Không liên lụy đến con…”
“Cũng coi như đáng…”
“Con… đừng oán trách cha con…”
“Ông từng …”
“Nếu sự thật phơi bày…”
“Vệ gia xong …”
“Con cũng xong…”
“Ông tin rằng…”
“Phu quân con từng là đại tướng…”
“Hoàng thượng sẽ động đến con…”
“ tin con bắt…”
“Ông liền hoảng loạn…”
“Sau sẽ về quê ruộng…”
“Rảnh rỗi sẽ đến thăm con…”
“Con trở về …”
“Sống cho thật …”
“Tha thứ cho cha con…”
“Ông … luôn nhớ con…”
Xe ngựa rời khỏi thôn nhỏ.
Ta bóng đại bá nơi đầu làng, nước mắt ngừng rơi xuống.
Từ nay… còn cha nữa.
Ta từng oán hận ông.
Ông đặt tên là Yên Thanh.
Ông , đó là “tím đỏ rực rỡ, xanh vượt hơn lam”.
Sau mới hiểu, con gái Vệ gia đều mang bộ “nữ”, còn con trai mang chữ “Thanh”.
Thì ngay từ đầu… ông phận của .
Những năm sống trong Vệ phủ, nhà cửa lộng lẫy, đồ dùng tinh xảo, y phục thiếu.
mỗi khi nhớ những ngày đông tay nứt nẻ, quét sân, nấu cơm, giặt giũ, nuôi heo, từng hỏi cha về , khác giống cha…
Tất cả niềm vui đều tan biến.
Vốn dĩ… thể sống một đời phú quý.
Bảo buông bỏ.