Ta từng thấy ngọc trai màu hồng.
Hắn thích màu đỏ — dây buộc tóc đỏ, hoa sơn đỏ, bảo thạch đỏ…
Đến cả món quà tặng … cũng mang sắc hồng dịu dàng.
Thật tinh tế.
Ta cảm động đến run giọng:
“Kiều kiều… nước mắt của màu hồng… thật nghĩ.”
Hắn khẽ cau mày:
“Nàng gọi là gì ? Giao giao ? Nghe thật kỳ quái.”
Hắn nhẹ nhàng đeo khuyên tai cho :
“Thích ?”
“Thích.”
“Hoài ca… ?”
“Đẹp.”
“Nương t.ử của … tựa như tiên nữ.”
Ta nhớ chuyện đêm qua, trong lòng e thẹn ngọt ngào, cảm giác như mật tan nơi đầu lưỡi, dư vị vẫn còn vương vấn.
“Hoài ca… thử xem, khả năng m.a.n.g t.h.a.i ?”
Hắn cúi mắt xuống bụng , bàn tay lớn chậm rãi đặt lên đó, giọng trầm thấp:
“Mới chỉ một … nào dễ kết quả như .”
Ta bật khe khẽ:
“Hi hi… cũng .”
Đến giữa trưa, cùng hiên phơi nắng, ánh dương ấm áp dịu dàng phủ khắp gian.
Hương hoa thoang thoảng hòa cùng mùi gỗ, chim ch.óc ríu rít cành, khung cảnh an nhiên đến lạ.
Ta khẽ hát, giọng mềm như gió:
“Từ nay giặt áo cho viên ngoại nữa,
Chỉ giặt áo cho của thôi…”
“Chỉ mong đêm dài mau trôi,
Sớm mai trở về bên …”
Thấy giữa khe đá một đóa hoa nhỏ màu xanh biếc, cúi xuống hái lấy, nhẹ nhàng cài lên tóc , tiếp tục ngân nga:
“Chim cành kết đôi thành lứa,
Non xanh nước biếc mỉm vui,
Hái một đóa hoa cài tóc,
Cùng sánh bước trọn đời…”
Ninh Hoài khẽ nhíu mày, vẻ ghét bỏ, nhưng tay xoa nhẹ lưng , lời nào.
“Ninh Hoài!”
Một tiếng gọi vang lên.
Một thiếu nữ vận cung trang vàng nhạt vội vã chạy tới, đôi mắt đỏ hoe:
“Ninh Hoài… chín tháng qua, cuối cùng cũng tìm thần y ở Thục địa, thể chữa chân cho !”
Người … chính là Ngũ công chúa, Quý Triều Nhan — đích công chúa duy nhất của triều đình.
Lúc , vị thần y đang bắt mạch cho Ninh Hoài.
Ta cùng nàng bên, nâng chén trò chuyện.
Dung mạo nàng rực rỡ như mẫu đơn phú quý, khiến dám lâu.
“Công chúa điện hạ… một tìm thần y, hẳn chịu ít vất vả?”
Nàng mỉm :
“Tẩu tẩu, cứ gọi là Triều Nhan là .”
“Ta hộ vệ theo, chuyện đều thuận lợi.”
Nàng đưa cho một hộp gỗ dài:
“Lúc hai thành , kịp tới chúc mừng.”
“Đây là chút quà muộn.”
Trong hộp là hai cây trâm phượng tinh xảo, đính hồng bảo thạch lấp lánh.
Ta nhẹ giọng:
“Đa tạ công chúa.”
Lúc , thần y bước .
Công chúa lập tức hỏi:
“Trương thần y, tình hình thế nào? Có còn hy vọng ?”
Vị thần y vuốt râu:
“Ta sẽ dốc lực.”
“ tình trạng đôi chân của công t.ử… so với dự đoán của , hơn nhiều.”
Công chúa nghẹn giọng:
“Thật … thật …”
“Chỉ cần thể chữa khỏi cho , bao nhiêu thù lao cũng nguyện trả.”
Ta vội :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gap-nham-nguoi-van-buoc-an/17.html.]
“Công chúa giúp đỡ lớn như … thể để hao phí thêm, chi phí cứ để lo.”
Nàng lắc đầu:
“Tẩu tẩu cần khách khí.”
“Ta và Hoài ca lớn lên cùng … chuyện cần tính toán.”
Sau đó, nàng sai đưa thần y sang nhà bên nghỉ ngơi.
Công chúa… mua luôn căn nhà kế bên.
Và… dọn tới đó ở.
Từ đó về , nàng thường xuyên tới thăm Ninh Hoài.
Dưới giàn tường vi xa xa, hai chuyện, nụ rạng rỡ.
Huyền Phong bên, thấp giọng :
“Thiếu gia từ nhỏ cung học cùng Tam hoàng t.ử, cũng lớn lên bên cạnh Ngũ công chúa, coi như thanh mai trúc mã.”
“Trước công chúa từng theo đuổi thiếu gia một thời gian, nhưng thiếu gia đồng ý, đó nàng xuất giá.”
“Chưa đầy nửa năm, phò mã bệnh mất.”
“Năm ngoái nàng rời kinh là giải sầu… ngờ là tìm thần y cho thiếu gia.”
Huyền Phong hạ giọng:
“Thiếu phu nhân… liệu công chúa ý chữa khỏi chân cho thiếu gia, nối tình xưa ?”
Ta khẽ lắc đầu.
Người như công chúa, chọn ai mà chẳng .
Huống hồ khi nàng rời kinh, Hoài ca sắp thành , phu quân nàng cũng qua đời.
Nếu còn tình… cần chờ đến hôm nay.
Giữa nàng và Hoài ca, hẳn nhiều hồi ức.
Tình nghĩa … cũng đáng trân quý.
Nàng vì mà tìm thần y, càng nên đối xử với nàng.
Hôm nay nàng mặc váy phi sắc, thắt eo gọn gàng, tôn lên hình mềm mại.
Y phục tuy đơn giản… nhưng nàng hiện vẻ mê hoặc khó tả.
Ta đến đỏ mặt, vô thức nuốt nước bọt mấy .
Ánh mắt Ninh Hoài lập tức quét tới.
Ta giật .
“Thanh Thanh, nàng lén cái gì ? Mau đây trò chuyện với công chúa.”
Ta vội lau khóe miệng, bước nhanh tới:
“Điện hạ, gần đây trời nóng, ăn uống.”
“Ta sai học lãnh đào lá hòe, ăn sẽ mát hơn.”
“Những món thích như Đông Pha nhục, măng xào thịt cũng chuẩn .”
“Hôm nay còn tam tiên hầm, cá nhỏ hoa quế, rau xào theo mùa…”
“Nếu chê… xin ở dùng bữa.”
Thấy ánh mắt mong chờ của , công chúa ngại:
“Như … phiền ?”
Ta vội lắc đầu:
“Không hề!”
“Vậy… đa tạ tẩu tẩu.”
Nàng nắm lấy tay .
Tim khẽ rung động.
Ta kìm … đưa tay chạm nhẹ vòng eo nàng.
Mềm mại… thon nhỏ.
“Điện hạ, xa lâu ngày, ăn uống chắc tiện.”
“Sau cứ đến đây, sẽ chuẩn món thích.”
“Bỏ tay khỏi eo công chúa!”
Giọng Ninh Hoài lạnh lẽo vang lên.
Ta giật run nhẹ.
Công chúa vội :
“Ninh đại ca, tẩu tẩu quan tâm , trách?”
Nàng nắm tay , dịu giọng:
“Giữa chúng cần giữ lễ.”
“Ta quen tỷ tỷ song sinh của nàng từ nhỏ, nàng gọi bằng tên.”
“Nàng cũng gọi là Triều Nhan là .”
dung mạo gần trong gang tấc khiến ngẩn ngơ, chẳng còn rõ lời gì nữa.
“Công chúa… thật thơm.”
“Hôm nay dùng loại hương gì? Ta cũng mùi hương như …”
“Ta… hôm nay dùng hương.”