GẶP NHẦM NGƯỜI, VẠN BƯỚC AN

24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn mỉm , giật lấy chiếc quạt trong tay , quạt cho cả hai.

 

Rồi ghé sát bên tai, giọng trầm thấp:

 

“Thanh Thanh, xem con nên tự những điều xui xẻo.”

 

Ta còn hiểu, tiếp lời:

 

“Tối nay… chúng xem mấy bức tranh .”

 

Ta lập tức đẩy :

 

“Chàng thể lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đó.”

 

“Đại phu … quá độ cho thể.”

 

Trước khi khỏi chân, gì cũng .

 

Giờ đây, tình thế đảo ngược, trở nên quấn quýt, khiến nhiều lúc .

 

“Thanh Thanh…”

 

“Có thật sự vấn đề …”

 

“Vì đến giờ… vẫn thai?”

 

“Chuyện cứ thuận theo tự nhiên, đừng vội.”

 

“Thanh Thanh… nàng sinh cho một đứa .”

 

Ninh Hoài đột nhiên bế ngang lên, bước thẳng phòng.

 

“Đừng… thả xuống…”

 

“Chàng mùi mồ hôi…”

 

“Chúng tắm …”

 

Sau đó, trong màn trướng, trêu đến mặt đỏ bừng.

 

“Chàng… đừng bắt nạt nữa…”

 

Hắn kéo tay , khẽ :

 

“Vậy … đổi nàng bắt nạt .”

 

“Đừng loạn…”

 

“Ngày mai còn lên đường…”

 

“Đêm vẫn còn dài mà…”

 

Sau khi Ninh Hoài đến quân doanh, thường sang nhà bên trò chuyện cùng Quý Triều Nhan.

 

Một ngày nọ, bỗng ngửi thấy nàng hương thơm thanh nhã.

 

Mùi hương tựa quýt xanh, như hoa cam thoảng nhẹ, xen lẫn chút trầm của gỗ tuyết tùng.

 

Lần … quả thực hương.

 

“Triều Nhan…”

 

“Ngươi thơm quá… dùng loại hương gì ?”

 

Nàng cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ:

 

“Tẩu tẩu… t.h.a.i .”

 

Ầm.

 

Ta bật dậy, kinh ngạc:

 

“Cái gì?”

 

như

 

Nàng còn xuất giá… mang thai.

 

Ta cố gắng đến … mà vẫn .

 

Ngũ công chúa khẽ xoa bụng, nở nụ dịu dàng:

 

“Sau khi bí mật với tỷ lâu… tìm đến .”

 

“Hắn mang theo bánh hình quýt xanh…”

 

“Hôm chúng uống chút rượu… nên mới thành như .”

 

“Ta vui…”

 

“Không ngờ… vẫn còn tìm .”

 

“Nếu là quả phụ… nào dám mong cầu điều gì.”

 

“Nhất định là trời cao phù hộ.”

 

“Vậy khi nào cưới ngươi?”

 

“Hắn chuyện đứa bé ?”

 

Nàng khẽ lắc đầu:

 

“Ta là đích công chúa duy nhất…”

 

“Để tránh ngoại thích can dự triều chính… phò mã nắm quyền.”

 

“Chúng … sẽ kết quả.”

 

“Hiện tại… như đủ .”

 

Tim khẽ thắt .

 

“Điện hạ…”

 

“Điện hạ…”

 

Một cung nữ vội vàng chạy , thở gấp:

 

“Nhị tướng quân họ Ninh đến cầu hôn …”

 

“Hoàng thượng chuẩn thuận.”

 

Ngũ công chúa sững , ánh mắt bừng sáng, lệ rơi ngừng:

 

“Thật …”

 

“Ngươi lừa chứ…”

 

“Thiên chân vạn xác.”

 

Nàng lau nước mắt, khẽ :

 

“Tẩu tẩu… thật … ngươi mới là tẩu tẩu của .”

 

Ta nhất thời gì.

 

Đêm đó, cùng Ninh Hoài trong chăn, khe khẽ bàn chuyện giữa Ninh Trạch và công chúa.

 

Bỗng nhiên, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

 

“Thiếu gia… …”

 

“Hầu gia và phu nhân… qua đời…”

 

“Trong phủ đại loạn…”

 

“Lão quản gia đang đợi bên ngoài… mời ngài trở về chủ trì tang sự…”

 

Như sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Ninh Hoài lặng, trong thoáng chốc tựa như mất hết thảy sinh khí.

 

Trong phủ Trường Ninh hầu, Ninh Trạch quỳ hai cỗ quan tài, lặng im .

 

Ninh Hoài bước , giọng trầm xuống:

 

“Rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

Ninh Trạch đầu, thấy , nước mắt liền trào :

 

“Ca…”

 

“Ta đây…”

 

Dưới sự trấn an của Ninh Hoài, trong nghẹn ngào:

 

“Ta chỉ cưới Triều Nhan…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gap-nham-nguoi-van-buoc-an/24.html.]

 

“Mẫu đồng ý…”

 

“Bà là kẻ vô dụng…”

 

“Khó khăn lắm mới chút quyền lực… tự tay hủy …”

 

“Ta từ nhỏ chí lớn… chỉ theo cả đời…”

 

thích nàng…”

 

“Vì xứng với nàng… liều mạng luyện tập, dám lười biếng…”

 

“Hoàng hậu gả nàng thế gia tước vị…”

 

“Mà thể kế thừa tước vị…”

 

“Bà từng coi trọng … nhưng từng coi trọng …”

 

“Ta từng tranh với …”

 

“Ta tất cả… chỉ để xứng với nàng…”

 

“Danh lợi… cần…”

 

“Ta chỉ cưới nàng…”

 

“Vì mẫu đối xử với như …”

 

“Chính bà… hại tàn phế…”

 

“Ta thật sự …”

 

“Bà bằng …”

 

“Còn tin đồn sắp c.h.ế.t… cũng là do bà tung …”

 

“Bà … tất cả đều là vì …”

 

Ninh Trạch quỳ đất, lệ rơi ngừng.

 

“Vú Vương … mẫu là đích nữ họ Tống…”

 

“Còn mẫu … chỉ là thứ nữ…”

 

“Ngày mẫu qua đời…”

 

“Bà theo đến phúng viếng…”

 

“Phụ lúc say rượu… nhận nhầm …”

 

“Hủy hoại thanh danh của bà…”

 

“Khi đó… bà hôn ước…”

 

“Người cáo quan… c.h.ế.t giữa đường…”

 

“Vú Vương … cả đời bà từng một ngày vui…”

 

“Hy vọng duy nhất… chính là …”

 

khiến bà thất vọng…”

 

“Đêm đó… bà tính toán đều phá hỏng…”

 

“Bà còn … dù c.h.ế.t cũng để cưới công chúa…”

 

“Ta tưởng chỉ là lời tức giận…”

 

“Không ngờ… bà tự hạ độc …”

 

“Còn hạ độc cả phụ …”

 

“Huynh trưởng…”

 

“Vì … gia đình chúng từng hòa thuận như …”

 

“Lại thành như hôm nay…”

 

Ta thoáng phía khung cửa.

 

Một góc váy khẽ lộ .

 

Quý Triều Nhan đó, lặng lẽ rơi lệ.

 

Ta khẽ gọi:

 

“Triều Nhan…”

 

Nàng chậm rãi bước .

 

Ánh mắt đẫm nước về phía Ninh Trạch.

 

Ninh Trạch cũng nàng.

 

Hai cách một xa…

 

Không một lời…

 

Chỉ lặng lẽ

 

Trong ánh mắt… đều là lệ. 

 

“Xin …”

 

“Ninh Trạch…”

 

“Có lẽ… giữa chúng , duyên phận cũng chỉ đến đây mà thôi.”

 

“Chi bằng… dừng tại đây, để mỗi giữ chút thanh thản trong lòng.”

 

Nàng , bước vội vã, bóng lưng dần xa khuất trong màn đêm.

 

“Triều Nhan, đừng .”

 

Ninh Trạch vội vàng đuổi theo phía , giọng gọi khẽ mà gấp gáp.

 

Ninh Hoài lặng lẽ vén áo quỳ xuống, trầm mặc dập đầu hai cái linh cữu.

 

Một hồi lâu , khẽ thở dài, thanh âm mơ hồ:

 

“Đang yên đang lành… rốt cuộc là điều gì đây…”

 

Hắn nhắm mắt , nét mặt hiện rõ sự mệt mỏi sâu tận tâm can.

 

“Nàng xem… bà những chuyện hoang đường đến mức nào…”

 

“Hại còn đủ… còn hại đến cả con trai của chính …”

 

“Rốt cuộc… bà mong cầu điều gì…”

 

Giọng nhẹ, như tan khí lạnh lẽo.

 

“Thanh Thanh…”

 

“Ta mới chỉ hai mươi hai tuổi…”

 

đời của … dường như còn lối tiến…”

 

“chỉ còn con đường lùi mà thôi…”

 

Ta quỳ bên cạnh , nước mắt lặng lẽ rơi ngừng.

 

Một lúc , đưa tay nhẹ nhàng vuốt lưng , giọng dịu dàng mà kiên định:

 

“Hoài ca…”

 

“Chúng trở về thôi…”

 

“Còn lo tang sự… cho thật chu .”

 

Đêm sâu sương nặng, phủ Trường Ninh hầu đèn đuốc sáng rực, ánh lửa lay động trong gió đêm.

 

Ta và Ninh Hoài nơi tiền sảnh, cùng xử lý việc lớn nhỏ.

 

Ta từng học qua việc quản gia nơi phủ Vệ, cách xử lý nội vụ thường ngày, nhưng đại sự thế , lòng vẫn khỏi rối bời, từng bước đều dè dặt, chỉ sợ sơ suất mà để ngoài chê .

 

Dẫu Ninh Hoài trấn giữ bên cạnh, vẫn tránh khỏi cảm giác căng thẳng, tim đập yên.

 

Người gác cổng vội vàng bước bẩm báo:

 

“Ngũ hoàng t.ử cùng Ngũ hoàng phi đến.”

 

“Có cần mời hồi phủ …”

 

Một thanh âm lạnh nhạt vang lên, cắt ngang lời :

 

“Ta đến thăm của , cớ gì ngăn cản.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận