Công chúa đỏ mặt:
“Tẩu tẩu… về y phục, lát nữa sẽ sang dùng bữa.”
Nhìn nàng rời .
Phía , Ninh Hoài nhại giọng :
“Người thật thơm… cũng thơm như …”
“Vệ Yên Thanh, nàng đang cái gì ?”
Ta bối rối:
“Hoài ca… bây giờ…”
“Công chúa nghĩ là nhẹ ?”
“Thấy mỹ nhân như … trong lòng như mèo cào, nên lỡ lời…”
“Nếu nàng nghĩ đoan chính thì ?”
Ninh Hoài đáp.
Chỉ khoanh tay, lạnh.
“Chàng cái gì?”
Ta nhớ tới món ăn, liền vội :
“Hoa tường vi nơi , ngắm , bếp xem thử.”
Đột nhiên…
Ninh Hoài dậy khỏi xe lăn.
Đi hai bước… liền ngã mạnh xuống đất.
“Bịch!”
Ta đầu … tim như ngừng đập.
Hắn sấp, sắc mặt nhăn nhó vì đau.
Trán còn trầy xước.
“Vẫn tiến triển ?”
Trương thần y liếc , lắc đầu.
Ta lo lắng:
“Trước đó ban đêm cũng từng ngã khỏi giường…”
“Hôm nay đột nhiên dậy…”
“Thiếp còn tưởng chân chuyển biến…”
“Rốt cuộc là thế nào?”
Gần đây, mỗi ngâm t.h.u.ố.c của thần y, đều đau đến gân xanh nổi rõ, mồ hôi đầm đìa.
Có còn c.ắ.n rách môi để chịu đựng.
Thần y vuốt râu:
“Có lẽ… là do cảm xúc quá kích động…”
Ta lẩm bẩm:
“Không … bình tĩnh…”
Ninh Hoài vỗ nhẹ eo :
“Thanh Thanh, đừng vội.”
“Chuyện chữa trị… thể nóng lòng.”
Trong suốt tháng đó, công chúa thường tìm cớ rủ ngoài dạo chơi.
Ta khó lòng từ chối.
Người trong phủ cũng khuyên nên mất hứng công chúa.
Ninh Hoài cũng ngoài hít thở.
bận vẽ bản thảo trang sức, mỗi ngày đều ở trong phòng.
Không cùng chúng .
Trên sông Liễm Diễm, hoa sen nở rộ, hương thơm thanh mát lan tỏa.
Ta cầu nhỏ, chân là lớp sen xanh chen chúc.
Phong cảnh đến mức khiến lòng lắng .
Ta do dự :
“Điện hạ… cảm ơn vẫn nhớ đến .”
“ chúng dạo chơi từ đầu hạ đến giữa hạ …”
“Sau … nữa.”
“Hoài ca thể , mà rời chơi…”
“Trong lòng yên.”
Công chúa cúi đầu, giọng khẽ buồn:
“Gần đây thường nhớ đến phu quân mất…”
“Những chuyện cũ… quên …”
“Vì mới…”
“Là phiền nàng …”
Tim bỗng đau nhói, như kim châm nhẹ nơi đầu n.g.ự.c.
Ta vội vàng lên tiếng:
“Không !”
“Ngày mai chúng cùng đến đình Hạc Viên dạo chơi nhé!”
“Nghe nơi cổ kính thanh nhã, khí thoáng đãng, hợp tiết trời mùa hạ.”
“Gọi cả Hoài ca cùng… sẽ chịu .”
Ngũ công chúa bỗng , hỏi một câu khiến sững :
“Ngươi… ghen chút nào?”
“À?”
Ta ngẩn , suy nghĩ một hồi thành thật đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gap-nham-nguoi-van-buoc-an/18.html.]
“Thật … cũng một chút.”
“Dù là công chúa, dung mạo như hoa như ngọc, khiến khác cũng khỏi tự ti…”
“Một cô nương như … ai mà động lòng chứ…”
“ trong lòng hiểu rõ… Hoài ca thích .”
Ta thẳng nàng, vòng vo:
“Vậy còn điện hạ… thích Hoài ca ?”
Nàng hồi lâu… đáp.
Ta ánh mắt đến đỏ cả mặt, vội :
“Đừng …”
“Nếu khác , hẳn sẽ cho rằng hồ đồ, tưởng rằng ai cũng để tâm đến phu quân tàn phế của …”
“ Hoài ca thật sự … đúng ?”
“Hơn nữa còn vì mà xa chín tháng tìm thần y…”
“Có phủ công chúa ở, còn mua nhà sát bên chúng …”
“Ngày ngày đều đến thăm …”
“Cho nên… khỏi suy nghĩ linh tinh.”
“ cảm thấy… giống là thích .”
“Ta thật sự hiểu… nên mới hỏi.”
Ngũ công chúa chợt nở nụ tinh nghịch:
“Nếu là thì ? Ngươi định thế nào?”
Ta suy nghĩ một chút, đáp thẳng:
“Vậy sẽ xem gì… theo.”
Nàng khẽ thở dài:
“Là sơ suất… nhiều chuyện khiến ngươi hiểu lầm.”
“Tẩu tẩu… xin , khiến nàng phiền lòng.”
“Ta quả thật một … thể quên.”
“ Ninh Hoài.”
Nghe đến đó, thở phào nhẹ nhõm.
May mà… .
Ta thật lòng quý nàng.
Nàng chậm rãi kể, giọng như gió thoảng:
“Người đó… luôn luôn thích …”
“Mà mắng là thứ đáng ghét như cao dán ch.ó.”
“Ta còn sắp thành … bảo đừng dây dưa nữa.”
Ký ức như mở , nàng chậm rãi kể tiếp:
“Năm phương Nam tiến cống quýt xanh…”
“Giữa đường gặp tuyết, chỉ còn năm sọt.”
“Phụ hoàng thích, nhưng lục nũng cần dùng t.h.u.ố.c…”
“Cuối cùng… bộ đều ban cho nàng .”
“Ta ầm lên… phạt úp mặt tường.”
“Khi đó đang tuần tra trong cung… chúng gặp .”
“Sau đó dự tiệc ở Bình Khang bá phủ…”
“Hắn mang đến một giỏ quýt xanh.”
“Từng múi đều bóc sẵn…”
“Các tiểu thư giữ ý tứ nên ăn…”
“Chỉ … ăn nhiều.”
“Phu nhân thấy thích… liền tặng hết phần còn cho .”
“Ta từng… thật sự gả cho .”
“ đó… xảy một chuyện…”
Ta cuống quýt:
“Xin … khiến nhớ chuyện buồn.”
Ta đầu gọi thẳng tên nàng:
“Triều Nhan… nếu thì cứ .”
“Ta sẽ với ai.”
Nước mắt nàng dâng lên, nhưng vẫn cố :
“Có gì mà …”
“Ai mà chẳng một thời tuổi trẻ…”
Nói xong… nàng ôm mà bật nức nở:
“Hu hu… đều tại ngươi hết!”
“Hình tượng đoan trang giữ bấy lâu… coi như mất sạch !”
Ta nhất thời gì, chỉ im để nàng .
Một lát , khẽ hỏi:
“Người… còn liên lạc với đó ?”
Nàng lắc đầu, chỉ lẩm bẩm:
“Quýt xanh là trái mùa đông…”
“Bây giờ là mùa hạ…”
“Không còn là mùa của quýt nữa …”
Ta nàng là ai.
Cũng rõ… việc nàng tìm thần y cho Ninh Hoài liên quan gì đến .