GẶP NHẦM NGƯỜI, VẠN BƯỚC AN

11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mở … là một gian phòng khác.

 

Một chiếc giường gỗ hoàng hoa lê chạm khắc hoa sen, đài sen, cá chép.

 

Trên giường treo màn lụa hồng nhạt, ánh nắng chiếu tựa mặt hồ lấp lánh.

 

Bàn trang điểm đặt một chiếc gương đồng lớn, trong hộp bày đủ trang sức, châu Đông, trâm cài, cùng các loại hương cao dưỡng tay và lược chải tóc.

 

Trước bàn một chiếc giường nhỏ, bên đặt giỏ kim chỉ đủ màu.

 

Bên cửa sổ là bàn sách gỗ nam chạm khắc tinh xảo.

 

Trên bàn đặt ống b.út, sách du ký, thoại bản, cùng bình sứ trắng cắm hoa sơn đỏ rực.

 

Trên tường treo mấy bức họa hoa điểu sống động.

 

Mỗi một vật… đều tinh mỹ tầm thường.

 

Đây rõ ràng là một khuê phòng chuẩn vô cùng tỉ mỉ.

 

Ta sững, thể cử động.

 

Ngực như đè nặng… đến mức bật .

 

Ta vội vàng chạy mặt Ninh Hoài:

 

“Hoài ca… gian phòng đó là chuẩn cho ?”

 

Hắn bên bàn, tay nhẹ nhàng vuốt cánh hoa sơn , liền đầu:

 

“Không thích ?”

 

Ta lắc đầu, giọng run run:

 

“Hoài ca, đừng vì mà tiêu tiền như nữa. Chúng quen lâu, đến mức đó… , gánh nổi… trong lòng bất an.”

 

“Sau đừng như nữa, ?”

 

Sắc mặt trầm xuống:

 

“Chỉ là bố trí một gian phòng, tốn bao nhiêu bạc chứ?”

 

“Chúng thành , tiêu tiền cho nàng là chuyện đương nhiên.”

 

“Quen lâu? Chưa đến mức đó?”

 

“Hôn nàng chủ động ? Ôm nàng ?”

 

“Không nàng sống với ? Bây giờ là ý gì? Thế nào gọi là đến mức đó?”

 

Bị quát, mắt lập tức đỏ lên.

 

“Hoài ca… xin sai . Thiếp ý đó… chỉ là… đối với quá …”

 

Ta… chút dám nhận.

 

Ta từng cùng lúc nhiều thứ quý giá đến .

 

“Thanh Thanh… đừng .”

 

“Ta nặng lời , nàng đừng để trong lòng.”

 

Hắn trầm mặc hồi lâu, chậm rãi :

 

“Gần đây nàng dường như phần sợ mấy lời khiến nàng sợ ?”

 

“Ta quen ở quân doanh, năng thô lỗ, miệng giữ . Khi đó chỉ là buột miệng trêu đùa.”

 

“Ta ép nàng gì. Thân thể như , còn mấy lời mập mờ… đúng là nên. Nàng đừng sợ.”

 

Giọng càng lúc càng thấp:

 

“Nàng gả cho một kẻ tàn phế như … giờ ở trong căn nhà thế .”

 

“Ta áy náy… nên mới chuẩn một chút.”

 

Một lúc , :

 

“Nếu nàng hối hận… với .”

 

“Chúng quen lâu, cũng gì ràng buộc, giờ hòa ly vẫn muộn.”

 

“Ta lương duyên … nếu nàng , cứ , sẽ trách.”

 

Nghe những lời , tim đau nhói.

 

Hắn ngoài mặt mạnh mẽ… nhưng trong lòng e rằng chịu bao nhiêu tổn thương.

 

vô tình những lời khiến hiểu lầm.

 

Ta vội vàng lên tiếng:

 

“Hoài ca, . Thiếp từng nghĩ đến chuyện hòa ly.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gap-nham-nguoi-van-buoc-an/11.html.]

 

“Chàng là hùng bảo vệ giang sơn, luôn kính phục.”

 

“Chàng dung mạo tuấn tú, khí độ hùng, mặt nhỏ chân dài, vai rộng eo thon — hài lòng!”

 

“Biết là nam nhân bình thường… còn vui nữa… còn nghĩ khi nào thử…”

 

Hắn ngẩng đầu xà nhà… buồn để ý đến .

 

Ta bước tới, bóp nhẹ má :

 

“Hoài ca, là nghĩ sai . Chàng tiêu tiền cho là chuyện đương nhiên.”

 

“Thiếp thích nhất kiểu nam nhân hào phóng như .”

 

“Có tuy lành lặn mà vô dụng, còn dù chân thương vẫn đội trời đạp đất, khiến yêu thích đến tận lòng.”

 

Hắn mặt , chỉ để đường nét cằm lạnh lùng.

 

Ta c.ắ.n răng, cúi xuống hôn nhẹ lên môi , khẽ hỏi:

 

“Hoài ca… đang giận là buồn?”

 

Hắn , giọng mang theo chút chua chát:

 

“Nàng cần nữa. Từ nay dám tin những lời ngọt ngào của nàng.”

 

“Nếu còn tin… e rằng sẽ đau lòng đến c.h.ế.t.”

 

Thật đáng yêu.

 

Ta vòng tay ôm cổ , hôn như cách từng hôn .

 

“Ngoan… đừng c.ắ.n lưỡi… đau.”

 

Hắn khẽ lẩm bẩm, giữ lấy đầu chủ động chiếm lấy thế chủ động.

 

Ta mời vị du y râu bạc năm xưa từng gặp tại phủ Trường Ninh hầu đến tận nơi.

 

Nhờ ông dùng ngân châm… khai thông kinh mạch đôi chân cho Ninh Hoài.

 

Vị đại phu chỉ sẽ dốc hết tâm lực, tiên châm cứu trong một tháng để xem hiệu quả , truyền dạy cho vài thủ pháp xoa bóp, cẩn thận dặn dò những điều nên kiêng kỵ trong ăn uống sinh hoạt.

 

Ta nghĩ vẫn nên mời thêm vài danh y khác, giữa muôn gặp bậc thần y chân chính.

 

Hoài ca đối với như nhất định mà tìm cách chữa trị thật .

 

Đang trầm tư, đại phu chậm rãi dặn:

 

“Chuyện phòng the nên quá độ, mỗi tháng tám đến mười .”

 

Lời dứt, cùng Ninh Hoài đồng thời đỏ mặt.

 

Đại phu thăm khám cẩn thận như … xem phương diện của Hoài ca bình thường.

 

Tháng hai còn quá lạnh, ánh nắng trở nên ấm áp dịu dàng.

 

Nhớ lời đại phu dặn thường xuyên phơi nắng, đẩy xe lăn của Ninh Hoài hành lang.

 

Ta kéo một chiếc ghế nhỏ, bên cạnh .

 

Hắn tựa xe lăn, mắt khép hờ ánh dương, dáng vẻ lười nhác mà an tĩnh.

 

Yết hầu nhô lên, tựa như ẩn giấu một quả táo nhỏ nơi cổ họng.

 

Ta lén lút đưa tay … khẽ chạm .

 

Yết hầu nhẹ nhàng chuyển động… khiến nỡ rời tay.

 

Hắn khẽ hít một , mở mắt:

 

“Đừng sờ nữa.”

 

“Vậy… cho hôn một cái ?”

 

Hắn nhạt:

 

“Mơ quá, cho.”

 

Ta bực bội:

 

“Sao hiểu phong tình như !”

 

Ta định “cưỡng ép” thì…

 

“Thiếu gia, thiếu phu nhân…”

 

Huyền Phong đột ngột dừng , lưng , còn đưa tay che mắt:

 

“Thiếu phu nhân… cứ tiếp tục… , đừng tiếp tục nữa… Vệ lão phu nhân và đại tiểu thư tới, đang ở tiền sảnh.”

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận