Đổi đời sau khi trở về quá khứ

07.

Anh ta luôn là người tự cho mình là thâm tình và có trách nhiệm.

 

“Thiến Thiến bị bệnh tim!”

 

Cố Minh Vũ nắm chặt tay, kìm nén sự bất mãn nói với tôi.

 

“Cho nên tôi đáng bị ba mẹ ruột của cô ta chà đạp hành hạ 18 năm, tôi đáng ăn không đủ no mặc không đủ ấm, vì một ngàn đồng học phí mà khắp nơi bị người ta làm khó dễ! Đúng không?”

 

Oán khí tích tụ bao năm cuối cùng cũng vào lúc này tiết lộ một phần hóa thành lời nói.

 

Cố Minh Vũ bối rối chớp mắt, anh ta mấy lần muốn mở miệng nói chuyện nhưng đều bị tôi cắt ngang.

 

“Cô ta bị bệnh tim, nhưng tại sao lúc trước chúng tôi lại bị tráo đổi? Chính là bởi vì ba mẹ cô ta không chi trả nổi khoản phí điều trị cao ngất ngưởng đó!

 

“Nhưng chẳng lẽ do tôi khiến cô ta từ trong bụng mẹ đã mang bệnh tim sao?

 

“Cô ta chiếm lấy thân phận, tên, ba mẹ, thậm chí cả cuộc đời tôi! Tôi hận không thể cô ta c.h.ế.t ngay lập tức, nhưng tôi đã không làm vậy, hiện tại cô ta vẫn hưởng thụ sự quan tâm và yêu chiều của tất cả mọi người, vẫn chưa đủ sao?”

 

Một giọt nước mắt lăn dài trên má, tôi quật cường đưa tay lau khô, không muốn để anh ta nhìn thấy sự chật vật của mình.

 

“Cố Minh Vũ, thù hận giữa tôi và cô ta không phải vài ba câu là có thể hóa giải, anh chỉ có thể chọn một trong hai.”

 

Tôi lạnh nhạt nhìn đối phương rơi vào sự giằng xé thống khổ.

 

Hắn chính là điển hình đã muốn còn muốn, nhưng ta cố tình muốn xé rách tầng ngụy trang này.

 

“Thực xin lỗi, Tiểu Lăng.”

 

Tôi sớm biết rằng sẽ là câu trả lời này.

 

“Cút.”

 

12

 

Hiếm thấy, Tô Hạo chủ động đến tìm tôi.

 

“Bọn họ tổ chức tiệc đính hôn, ba mẹ hy vọng con có thể bỏ qua hiềm khích trước đây mà tham dự.”

 

Có lẽ là Cố Minh Vũ lúc trở về đã kể lại những lời tôi nói với anh ta.

 

Lại có lẽ là chính lương tâm anh ta trỗi dậy.

 

Tóm lại, hiện tại khi đối mặt với tôi, ánh mắt anh ta né tránh, thần thái rất mất tự nhiên.

 

Tôi rất hứng thú nhìn anh ta: “Tô Hạo, anh hối hận sao?”

 

“Thực xin lỗi.”

 

Tôi biết anh ta chỉ đang xin lỗi vì những chuyện đã gây khó dễ cho tôi trước đây.

 

Trên thực tế, anh ta vẫn chưa nhận thức được Tô Thiến rốt cuộc là người như thế nào.

 

Tôi ngẫm nghĩ cười, nhận lấy thiệp mời anh ta đưa.

 

“Tôi đi cùng anh.”

 

Việc hôn sự này coi như là món quà lớn tôi tặng cho Tô Thiến.

 

Tôi sao có thể bỏ lỡ cơ hội nhìn kẻ thù thất ý chứ?

 

Tô Hạo rất bất ngờ vì tôi dễ dàng đồng ý chuyện này như vậy.

 

Nhưng anh ta cũng không dám nói thêm gì, sợ tôi giây tiếp theo lại đột nhiên thay đổi ý định.

 

Tiệc đính hôn được tổ chức tại Cố gia, khách mời không nhiều lắm, nhưng đều là những người có uy tín danh dự.

 

Có thể thấy bọn họ vẫn tương đối coi trọng lần đính hôn này.

 

“Tỷ tỷ, chị đến rồi.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận