Đổi đời sau khi trở về quá khứ
04.
Tôi hừ lạnh một tiếng, giờ nhìn mọi chuyện với góc độ của người ngoài cuộc, tôi mới hiểu được Tô Thiến đã giăng bẫy tôi từ lúc bắt đầu.
Một người có tâm địa độc ác như thế, thật sự không khác gì mẹ ruột của cô ta.
Những khổ sở, đau đớn mà tôi gánh chịu đều là do mẹ con họ ban tặng, thế nên điều bây giờ tôi có thể làm được chính là đưa Tô Thiến vào tù đoàn tụ với mẹ cô ta.
07
“Khéo vậy, thảo nào sáng nay em út trang điểm kỹ lưỡng như vậy, hóa ra là có khách quý.”
Tôi không có thói quen nghe lén người khác nói chuyện, càng không thích nhìn Tô Thiến sống quá như ý.
Gặp lại Cố Minh Vũ, cảm giác như thể đã cách mấy đời, tim tôi vẫn không nhịn được thắt lại.
Đối phương cũng trợn tròn mắt, không ngờ chị gái của Tô Thiến lại là tôi.
“Anh Cố, lâu rồi không gặp!”
Sau một thoáng xúc động, tôi bình tĩnh lại.
Một người đã phản bội tôi, chắc chắn không có chuyện lọt vào mắt tôi lần nữa, chứ đừng tới trái tim tôi.
“Hóa ra là em.”
Vẻ mặt buồn bã mất mát của Cố Minh Vũ khiến Tô Thiến hiểu ra hai người chúng tôi đã quen biết nhau từ trước.
Thấy vậy, cô ta không khỏi sốt ruột khoác tay Cố Minh Vũ:
“Anh Minh Vũ, anh quen chị hai em sao?”
Tôi nhướng mày, nhanh chóng lên tiếng: “Đương nhiên, hai người bọn chị đã quen nhau bảy năm rồi, đúng không, A Vũ?”
Một tiếng “A Vũ” thân mật không chỉ khiến Cố Minh Vũ rối loạn, còn khiến Tô Thiến hoảng sợ.
Việc cô ta quyến rũ cậu chủ nhà họ Phó không thành khiến thanh danh bị hủy hoại, nếu lại mất đi cuộc hôn nhân này, đối tượng liên hôn của cô ta trong tương lai chỉ có thể là công tử ăn chơi trác táng hoặc người lớn tuổi.
Một người kiêu ngạo như Tô Thiến, sao có thể cam tâm?
“Đúng vậy, Tiểu Lăng, anh không ngờ em lại là con gái nhà họ Tô…”
Thấy trong mắt Cố Minh Vũ chỉ có tôi, Tô Thiến nghiến răng.
Nhìn sự không cam lòng trong đáy mắt cô ta, tôi đáp lại bằng một nụ cười châm biếm.
Đừng nóng vội, lần này tôi sẽ đích thân tặng anh ta cho cô, chỉ không biết đến lúc đó tên này có còn coi trọng cô không.
“Chị gái, chị cũng thật là, nếu hai người là người quen cũ, sao không nói sớm chứ, hại em trở thành trò cười trước mặt anh Minh Vũ mất rồi!”
Tô Thiến giả vờ thân thiết đến gần tôi, oán trách liếc tôi một cái rồi định khoác tay tôi.
Cô ta thật sự nóng vội, nhưng điều này cũng vừa khéo rơi vào cái bẫy mà tôi đã giăng sẵn.
Tôi hất tay cô ta ra, Tô Thiến thấy vậy, không nhịn được lén lút cười đắc ý với tôi ở chỗ Cố Minh Vũ không nhìn thấy, rồi sau đó ngã xuống đất.