Đổi đời sau khi trở về quá khứ
05.
Đến khi tôi cười ra nước mắt, bà mới cau mày hỏi lại: “Con cười cái gì?”
“Mẹ nuôi của con cũng bị bệnh tim đấy.”
Những người ở đó nghe tôi nói xong, sắc mặt lập tức thay đổi, đặc biệt là mẹ Tô, tức giận đến suýt chút nữa méo miệng.
Cố Minh Vũ là người thông minh, thấy không khí trở nên căng thẳng, anh ta cũng mơ hồ nhận ra điều không thích hợp.
“Nếu không còn chuyện gì nữa, thế con xin phép về trước ạ.”
Thành công dùng một câu đáp trả lại mọi người, tôi cảm nhận được sự thoải mái chưa từng có.
Thấy không ai ngăn cản, tôi nở một nụ cười tươi rói, vẫy vẫy tay rồi rời khỏi bệnh viện.
9
Tô Thiến ở bệnh viện chưa tới hai ngày đã về nhà tĩnh dưỡng.
Lần giả bệnh này không khiến tôi khó chịu hay chịu nhiều uất ức, điều này khiến cô ta rất không cam tâm.
Một ngày nọ tôi về phòng, phát hiện giấy báo trúng tuyển đại học biến mất, tôi liền biết, cô ta lại không nhịn được ra tay.
Bận rộn bên ngoài suốt cả một ngày, tôi mệt mỏi rã rời, ngáp một cái rồi ngả lưng xuống ngủ.
Rốt cuộc cũng phải cho sự việc có thời gian lên men chứ, phải không?
Sáng hôm sau xuống lầu, mọi người hiếm khi tề tựu đông đủ ở bàn ăn.
“Tiểu Lăng, ba có chuyện muốn thương lượng với con.”
Quan hệ giữa Tô phụ và tôi vẫn luôn rất lạnh nhạt, ông đặt trọng tâm vào công việc, là một ông chủ tốt, nhưng không phải là một người cha tốt.
“Giấy báo trúng tuyển của tôi bị mất, bị cô ta lấy, đúng không?”
Tôi lười vòng vo với bọn họ, trực tiếp nhìn về phía Tô Thiến đang đắc ý.
Bị tôi nhìn thẳng, Tô Thiến thoáng chốc hoảng sợ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Tô phụ đã nhíu mày mở miệng:
“Con là con gái của ba, đây là thái độ nói chuyện với người lớn sao?”
Suýt chút nữa tôi đã quên, ông ta còn rất thích lên mặt dạy đời.
Tôi bật cười.
“Ba à, hóa ra ba còn biết tôi mới là con gái ruột của ba sao, con cứ tưởng ba không biết chứ.”
“Con!”
Tô phụ bị tôi nói nghẹn họng, giơ tay lên định đánh tôi.
Tô mẫu hoảng sợ, vội vàng khuyên nhủ: “Hiện tại có chuyện quan trọng hơn cần nói, chuyện dạy dỗ con gái tôi sẽ lo.”
Hai vợ chồng này quen diễn trò kẻ đánh người xoa dịu.
Chẳng qua là muốn dùng cả ân huệ và uy nghiêm, để tôi càng dễ dàng nghe theo bọn họ mà thôi.