Đổi đời sau khi trở về quá khứ
06.
Anh ta căn bản không nhận ra, nếu lúc trước tôi và cô ta không bị người ta cố tình tráo đổi, người được anh ta bảo vệ phía sau là tôi! Vốn dĩ nên là tôi!
Hiện tại, tôi cũng lười phản ứng anh ta.
“Chuyện này không có đường thương lượng, tôi dùng chính năng lực của mình thi đậu đại học, vì sao phải vì người khác mà từ bỏ?
“Người nên nghĩ cách giải quyết chuyện này là cô ta, là những người muốn che chở cô ta! Chứ không phải bắt một người bị hại như tôi hy sinh lợi ích của mình!”
Tôi nói chuyện không hề chừa đường lui, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi rời khỏi nơi ồn ào này.
Có lẽ Tô Thiến bị thái độ kiên quyết của tôi dọa sợ, cô ta sợ mình thật sự bị Tô gia đẩy ra làm bia đỡ đạn.
Vì thế, chân tôi vừa bước ra khỏi cửa, Tô Thiến phía sau lưng liền lại lần nữa tái phát bệnh tim.
10
Cuối cùng tôi vẫn là người bị từ bỏ.
Có lẽ là sợ tôi ra mặt giải thích, Tô phụ đã dùng thủ đoạn mạnh mẽ, trực tiếp khiến Tô Thiến thừa nhận trước mặt mọi người rằng cô ta đúng là đã đậu Thanh Bắc, nhưng vì bệnh tim nên cô ta chọn ra nước ngoài vừa học vừa chữa bệnh.
Nhất thời, mọi người vô cùng ngưỡng mộ, đều khen Tô Thiến vừa xinh đẹp lại vừa giỏi giang.
Khi nhìn thấy tin tức hot search này, tôi vừa đến cửa nhà giáo sư Dương.
“Tiểu Lăng, thật là con! Con đến đây khi nào vậy, mau vào nhà ngồi!”
Tiếng hỏi han thân thiết của giáo sư Dương từ phía sau truyền đến, tôi đáp lại bằng một nụ cười lễ phép.
“Giáo sư Dương, chân của ngài đã khá hơn nhiều rồi sao?”
Giáo sư Dương thân thiết cười ha hả:
“Nhờ phúc của cháu, lúc đó ta ngã không nặng, lại được đưa đi chữa trị kịp thời, hiện tại đã hồi phục gần như hoàn toàn.”
“Không sao là tốt rồi, cháu đến đây…… là muốn nhờ ngài một chuyện.”
Đối mặt với giáo sư Dương, nhất thời tôi có chút hổ thẹn.
Lúc trước cứu ông ấy tôi cũng không có ý định đòi báo đáp, nhưng hiện tại lại không thể không đến làm phiền ông ấy.
Dương gia là một gia đình danh giá, địa vị tôn quý.
Ông ấy lại là lão giáo sư đức cao vọng trọng của khoa Vật lý Thanh Bắc, nếu ông ấy đứng ra làm sáng tỏ cho tôi, thì còn gì tốt hơn.
“Vào nhà nói chuyện đi.”
Được giáo sư Dương cho phép, tôi theo ông ấy vào nhà, thấp thỏm bất an bước vào.
Sau đó tôi đơn giản miêu tả lại những chuyện đã xảy ra với mình.
Nghe tôi nói xong, giáo sư Dương trầm mặc.
“Nếu ngài cảm thấy khó xử, vậy coi như hôm nay tôi chưa từng nói những lời này.”
“Tiểu Lăng, cháu là một đứa trẻ tốt.”
Nghe được lời này, tim tôi không khỏi hẫng một nhịp.