Đổi đời sau khi trở về quá khứ
03.
Phó Thính Cảnh hừ lạnh một tiếng, ngón tay cái vuốt ve chiếc nhẫn ngọc, vẻ mặt không quan tâm khiến lòng Tô Thiến cũng có chút bất an.
Nhưng cũng may là cô ta đã chuẩn bị sẵn một quân cờ khác.
“Nếu anh Phó đây nhận người thông qua quần áo, vậy thì tôi nghĩ tôi biết người đó là ai.”
Tô Thiến căng thẳng nói ra lý do thoái thác đã chuẩn bị trước.
“Là ai?”
Tô Hạo thấy vậy vội vàng hỏi, hiển nhiên còn sốt ruột hơn cả Phó Thính Cảnh.
Suy cho cùng, nhà họ Phó cũng không phải là người mà bọn họ có thể đắc tội.
Thấy ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào mình, Tô Thiến cũng có chút khó thở.
Cô ta cúi đầu, vẻ mặt như sắp khóc, ngượng ngùng nói: “Là chị hai, chị ấy mặc quần áo giống em.”
Cả hội trường xôn xao, sắc mặt Tô Hạo càng trở nên trắng bệch.
“Thiến Thiến, cậu có chị hai bao giờ đấy?”
Một người bạn của Tô Thiến nghe vậy, lập tức hỏi.
Chân mày Phó Thính Cảnh càng nhíu chặt: “Chuyện đến nước này rồi, cô còn muốn bịa đặt nói dối? Cô thật sự coi nhà họ Phó là nơi mà ai cũng có thể tùy ý đùa bỡn sao?”
“Không không không! Chị hai tôi vừa được đón về từ nông thôn vào hai ngày trước, vốn định tối nay sẽ giới thiệu với mọi người… Ai ngờ, chị ấy lại làm ra chuyện thất lễ với anh như vậy.”
“Vậy người đâu?”
Tô Thiến do dự nhìn về phía Tô Hạo, thấy sắc mặt anh ta không tốt, trong lúc bất chợt không biết có nên làm người ác hay không.
“Tôi hỏi lại một lần, người đâu?”
Phó Thính Cảnh không quá kiên nhẫn.
“Không cần phiền em ba, tôi ở đây.”
Tôi thản nhiên xuất hiện từ trong đám đông.
Sau khi Phó Nghe Cảnh nhìn thấy tôi, vẻ mặt bỗng nhiên trở nên vô cùng khó coi.
“Tốt lắm!”
Sau khi nói xong câu đó, Phó Thính Cảnh cứ thế tức giận bỏ đi.
Những người trong sảnh bắt đầu xôn xao bàn tán, tôi thấy Tô Thiến trốn phía sau Tô Hạo với vẻ mặt đắc ý.
Tôi biết cô ta đang cho rằng mình đã thoát thân.
Quả nhiên.
“Anh hai, anh cũng đừng trách chị ấy, dù sao chị ấy cũng từ nông thôn lên, không hiểu quy củ.”
Tô Thiến nũng nịu kéo tay Tô Hạo, nhưng không phát hiện Tô Hạo đang nhìn cô ta với ánh mắt khác lạ.
“Em út, em đang lẩm bẩm gì vậy, sao anh không hiểu gì hết?”
Tôi vạch trần giấc mộng đẹp của cô ta.
Tôi mặc một bộ váy được cải tạo lại thành váy quây n.g.ự.c bước đến trước mặt cô ta.
Tô Thiến liếc nhìn vóc dáng đẹp của tôi, vừa định châm chọc thì nghẹn họng.