Đổi đời sau khi trở về quá khứ

02.

Nhìn biệt thự quen thuộc trước mặt, sự thù hận ngập trời lập tức bao trùm lấy trái tim tôi.

 

Tô Thiến, tôi đã trở lại.

 

Những gì mà trước đây cô có được nhờ những tính toán liên tiếp nhằm vào tôi, đời này, tôi sẽ bất chấp thủ đoạn để hủy diệt nó.

 

Nhân quả báo ứng, quả không sai.

 

Cô thiếu tôi một mạng, vậy thì hãy dùng quãng đời còn lại của mình để trả đi.

 

“Mẹ ơi, mẹ đã về rồi, đây là Chiêu Đệ sao?”

 

Tô Thiến đứng ở trước cửa, mỉm cười nhìn tôi.

 

Dường như bà Tô muốn nói gì đó, nhưng lại bị tôi nói trước.

 

“Xin lỗi, hiện tại tôi tên là Lâm Lăng, hơn nữa cái tên Chiêu Đệ này, vốn dĩ nên là của cô.”

 

Tên cũ của tôi, Lâm Chiêu Đệ.

 

Sắc mặt Tô Thiến lập tức trắng bệch, nước mắt chực trào ra.

 

“Thiến Thiến cũng chỉ là có ý tốt chào hỏi con, sao con lại nói như vậy? Thật là vô giáo dục!”

 

Tô Hạo đứng chắc trước mặt cô ta, khó chịu nhìn tôi.

 

Anh ta không hề có chút thiện cảm nào với tôi, tôi vẫn luôn biết điều đó.

 

“Tôi vô giáo dục, là bởi vì tôi có mẹ sinh mà không có mẹ dưỡng, ba mẹ nuôi chỉ biết nói với tôi sao tôi còn chưa chết, giáo dục là cái gì? Tôi thật sự không biết.”

 

“Anh Tô, anh có giáo dục, vậy anh nói cho tôi biết đi?”

 

Sau khi không còn những hy vọng hão huyền, tôi bình tĩnh hơn rất nhiều.

 

Sắc mặt bà Tô lúc xanh lúc trắng, thấy vậy liền trừng mắt nhìn Tô Hạo một cái, trách anh ta không biết nói chuyện.

 

Tô Hạo bị tôi nói thẳng vào mặt thì nghẹn họng, sờ sờ mũi, dứt khoát dẫn Tô Thiến đi vào phòng khách.

 

“Tiểu Lăng, đó là anh trai và em gái út của con, bọn họ nói chuyện luôn không lựa lời, con đừng để bụng.”

 

“Mẹ đã sắp xếp phòng cho con rồi, ở trên lầu hai, mau đi xem có thích không.”

 

Tôi gật đầu mỉm cười: “Cảm ơn mẹ, con không kén chọn.”

 

Đi theo quản gia lên lầu, tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh.

 

A, em gái út, thật sự là “em út”.

 

Thế nhưng lần này, những tính toán của các người đều sẽ thất bại.

 

04.

 

Người nhà họ Tô nói với bên ngoài rằng tôi là chị gái sinh đôi của Tô Thiến, vì sức khỏe không tốt nên từ nhỏ đã được gửi về quê ở nông thôn để nuôi dưỡng.

 

Cái gì mà tiệc đón gió, tiệc nhận người thân đều không có, nhưng cha Tô lại cho tôi một chiếc thẻ có hạn mức mười vạn, nói là mừng tôi về nhà.

 

Tôi vừa nói lời dễ nghe vừa cảm kích nhận lấy, dù sao có ai lại không thích tiền chứ?

 

Nhưng luôn có người thích phá đám lên tiếng.

 

“Chị hai, tối mai chị tham gia tiệc cùng em nhé? Đều là bạn cùng trang lứa, em cũng muốn giới thiệu chị với mọi người.”

 

Dạ tiệc hóa trang, nơi cơn ác mộng của tôi ở kiếp trước bắt đầu.

 

Tô Thiến không biết, tôi đã chờ đợi ngày hôm nay từ rất lâu rồi.

 

Cô ta chắc chắn tôi sẽ từ chối, thậm chí còn nghĩ sẵn cả lý do để ép tôi đồng ý, chỉ chờ tôi mở miệng.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận