Độc Sủng

Chương 8

“Hồi nhỏ, thần thiếp luôn cố gắng làm vừa lòng mẫu thân, lấy lòng huynh tỷ, nhưng bất kể thần thiếp làm gì, họ đều coi như không thấy.”

“Đích tỷ thường dẫn người đến ức hiếp, cười nhạo thần thiếp, nhốt thần thiếp vào phòng tối, thậm chí còn bỏ rắn rết vào phòng của thần thiếp.”

“Thần thiếp từng nghĩ rằng, có lẽ là bản thân chưa làm tốt.”

“Nhưng đến hôm nay, thần thiếp mới biết, hóa ra thần thiếp vốn không phải con ruột của mẫu thân… Vậy nên dù thần thiếp có làm gì đi nữa, cũng không bao giờ được bà yêu thương.”

Nước mắt ta tuôn trào, thấm ướt cả long bào của Hoàng đế.

Những điều này, nếu Hoàng đế có lòng, hắn sẽ dễ dàng điều tra rõ hơn cả ta.

Trong cung Vị Ương này, ngoài Thúy Trúc ra, không có ai là người của ta.

Từng lời nói, từng hành động của ta, đều có thể bị người khác lan truyền, thậm chí trở thành bằng chứng để hãm hại ta trong tương lai.

Thay vì để mầm tai họa ấy tồn tại, chi bằng ta tự mình lột trần sự thật.

Người đàn ông quyền lực nhất thiên hạ đang ở ngay trước mặt. Nếu hắn quan tâm, tự khắc sẽ điều tra, cũng sẽ hỏi phụ thân ta xem rốt cuộc ta là con gái của ai.

Nếu hắn không quan tâm, thì ai cũng không thể dùng xuất thân của ta để làm tổn thương ta được.

Hoàng đế không nói lời an ủi, chỉ lặng lẽ đưa tay vuốt đầu ta.

“Hoàng thượng.”

“Hửm?”

“Để ngài phải chê cười rồi.”

Trong phòng, ta nhìn mình trong gương đồng, cầm khăn lau đôi mắt đến đỏ hoe, sưng vù.

Nếu trước đó ta là kẻ mang dáng vẻ yếu ớt khiến người khác thương xót, thì bây giờ lại thêm vài phần tiều tụy, càng khơi gợi lòng trắc ẩn.

Khi Hoàng đế nhìn thấy, hắn thoáng ngạc nhiên, rồi hỏi:

“Sao lại sưng đến thế này?”

Hắn lập tức sai người mang đá lạnh tới.

“Hoàng thượng, thần thiếp không sao.”

Chỉ khóc một chút đã khiến đôi mắt sưng vù, không chỉ làm Hoàng đế chú ý, mà còn để những người hầu trong cung Vị Ương biết rằng Hoàng hậu rất được sủng ái.

Quý phi, Tứ phi, nếu muốn bảo toàn quyền lực, họ phải suy nghĩ xem có nên giao quyền lại cho cung Vị Ương không.

Tất nhiên, nếu họ không giao, ta cũng không đi đòi.

Nhưng nếu họ đưa, ta sẽ nhận mà không chần chừ, bởi quyền lực vốn dĩ thuộc về ta.

Mọi người đều nói, tân hôn tất nhiên không thể thiếu những đêm ân ái.

Hoàng đế đến rất thường xuyên, khiến ta có phần không chịu nổi.

Xác định rằng muốn dùng quyền lực để tìm kiếm sự sủng ái, ta đương nhiên không đẩy hắn ra.

Nhưng cũng phải biết tự bảo vệ mình.

Vì thế, ta mời nữ y đến, ngượng ngùng nhờ nàng tìm loại thuốc phù hợp cho nữ nhân sử dụng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận