Độc Sủng

Chương 7

Ta được Hoàng đế nắm tay, dẫn đến ngồi tại vị trí chính giữa.

“Đứng lên đi.” Giọng Hoàng đế trầm ổn vang lên, hoàn toàn khác với sự dịu dàng khi trò chuyện cùng ta trước đó.

Hắn đỡ ta ngồi xuống, dưới ánh mắt của bao người, lại còn chỉnh lại trâm phượng trên tóc ta:

“Lệch rồi.”

Giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng, nhưng hành động này giống như đặt ta lên bàn lửa.

Để tất cả phi tần trong hậu cung biết rằng ta được sủng ái.

Hoặc, đây là muốn biến ta thành bia ngắm.

Ánh mắt ta khẽ lướt qua, đã thấy vài phi tần đỏ mắt, trừng trừng nhìn ta, ánh mắt như muốn xé nát ta ra.

“Hành lễ đi.” Hoàng đế phất tay nhàn nhạt, cả người ngồi thẳng, dáng vẻ cao cao tại thượng.

Ta cũng vội vàng giữ nghiêm cung cách.

“Quý phi hành lễ.”

Quý phi trông không lớn tuổi, nhưng ánh mắt sắc sảo vô cùng.

Trước đây, ta luôn phải cúi đầu hành lễ với nàng, nhưng hôm nay, thế cục đã đảo ngược.

Ta từ Chính Dương Môn tiến cung, còn Quý phi thì từng bước từ tuyển tú đi lên, sự tôn quý của ta và nàng cách biệt như trời với đất.

“Thần thiếp tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

“Ban thưởng.”

Quả nhiên, hậu cung không có ai là đơn giản.

Dù trong lòng muốn ăn tươi nuốt sống ta, ánh mắt như dao, nhưng ngoài mặt vẫn nhanh chóng giấu đi, lời nói đầy hoa mỹ: khen ta trẻ trung xinh đẹp, ta với Hoàng thượng là trời sinh một đôi, chúc trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử.

Nhận thưởng rồi lại còn khúm núm tạ ơn.

Nhìn những phần thưởng đó, ta khẽ nghiêng đầu nhìn Hoàng đế.

Vì những gì hắn ban thưởng hoàn toàn khác với những gì ta chuẩn bị.

Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vỗ tay ta một cái.

Không biết là để an ủi, hay để tỏ ý chê bai rằng phần thưởng của ta không xứng đáng.

Dù thế nào, ánh mắt các phi tần nhìn ta càng lạnh hơn, sự đố kỵ và oán hận gần như tràn ra ngoài.

Sau khi các phi tần hành lễ xong là đến các Hoàng tử, Công chúa.

Các Hoàng tử đều lớn tuổi hơn ta, nhưng vẫn phải quỳ xuống hành lễ, gọi ta một tiếng “Mẫu hậu”.

Nhìn những người mà trước đây luôn cao cao tại thượng, ta chợt hiểu vì sao ai cũng mưu cầu danh lợi, khao khát vị trí chí cao vô thượng kia.

Khi đến lượt Cửu Hoàng tử, trên mặt hắn thoáng qua vẻ không vui và nhục nhã.

Có lẽ hắn chưa từng nghĩ đến việc ta lại trở thành Hoàng hậu, một người có thể quát mắng và răn dạy hắn.

Nhưng ra tay với kẻ thất thế, thời cơ hiện vẫn chưa chín muồi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận