Độc Sủng

Chương 3

Ngôi vị Hoàng hậu đã bỏ trống sáu năm, biết bao phi tần, thiên kim danh môn và đại thần văn võ đều dõi mắt thèm thuồng.

Về danh tiếng, dung mạo, gia thế, ta đều xứng đáng.

Chỉ xem Hoàng đế có muốn cho hay không thôi.

“Nàng thật dám đòi hỏi.”

Hoàng đế bật cười khẽ.

Lần nữa đưa tay về phía ta.

“Hoàng thượng đồng ý rồi sao?” Ta không khỏi kinh ngạc.

“Không thì nàng định sẽ quỳ ở đây khóc mãi sao?”

Hoàng đế nói, tay lại chìa ra thêm chút, khẽ “Ừ” một tiếng.

Nhưng ta nghe rất rõ.

Nghiến răng, ta đặt tay mình lên.

Ngay lập tức, bàn tay ấy siết chặt, kéo mạnh ta đứng dậy, ôm vào lòng.

Lồng n.g.ự.c rắn chắc của hắn khiến nước mắt ta đau nhói mà trào ra.

Dù vòng tay hắn có nóng như lửa, nhưng ta lại cảm thấy lạnh đến tận xương tủy.

“Còn yêu cầu gì, cứ nói ra hết đi.”

Hoàng đế cúi đầu thì thầm bên tai ta, dù giọng nhẹ nhàng, ta vẫn nhận ra trong đó là sự khao khát.

Ta cắn răng, như liều mạng mà túm lấy vạt áo hắn:

“Thần nữ muốn tiến cung từ Chính Dương Môn.”

Từ khi lập quốc, chưa từng có Hoàng hậu nào tiến cung mà được đi qua Chính Dương Môn.

Tiến cung từ Chính Dương Môn không chỉ tượng trưng cho ngôi vị Hoàng hậu, mà còn thể hiện sự sủng ái tột cùng của Hoàng đế.

Một khi sinh hạ Hoàng tử, đó sẽ là đích tử của trung cung, dù tuổi nhỏ cũng có thể tranh đoạt ngôi Thái tử.

Không cần tình yêu.

Chỉ cần có quyền lực là đủ.

Hắn không đẩy ta ra, cũng không trách mắng, chỉ ôm ta thêm một lúc, rồi bật cười:

“Phụ thân nàng còn không dám đòi ngôi vị Hoàng hậu cho nàng, lại càng không dám nhắc đến Chính Dương Môn. Nàng thì dám nói.”

Ta nghe ra vẻ thích thú trong giọng hắn.

Ta đẩy hắn ra một chút, ngẩng đầu nhìn thẳng:

“Vậy Hoàng thượng có cho không?”

“Nếu trẫm không cho thì nàng định làm gì? Khóc à?”

Khóc?

Không, đó không phải là Thịnh Ngọc Thù ta.

Ta đẩy Hoàng đế ra, lùi lại hai bước.

Muốn lấy khăn lau nước mắt, nhưng lại phát hiện lòng bàn tay đầy máu, móng tay đã gãy.

Ta im lặng một lúc, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống khuôn mặt đầy lo lắng của Thịnh Ngọc Hoa đang ngẩng đầu nhìn lên.

Giọng nói của ta tràn đầy ấm ức:

“Từ nhỏ đến lớn, phụ mẫu, huynh trưởng chỉ thiên vị trưởng tỷ, thiên vị đệ muội, còn ta mãi mãi bị lãng quên. Ta luôn nghĩ, liệu có một người nào đó có thể dung túng ta, yêu chiều ta…”

Ánh mắt ta lóe lên một tia lạnh lùng, toan tính, nhưng khi quay lại nhìn Hoàng đế, vẻ mặt ta lại lại hiện lên nét yếu đuối và quật cường:

Bạn cần đăng nhập để bình luận