Độc Sủng
Chương 17
“Mẫu thân ta vốn là tiểu thư danh gia vọng tộc, vì tội của phụ thân và huynh trưởng mà gia tộc sa sút. Bà bị bắt, ngấm ngầm bị dạy dỗ thành kỹ nữ, cuối cùng trở thành thiếp thất của ông. Vì quyền lực, ông còn đưa bà tặng cho Lưu Dương Vương…”
Ta kể lại thân thế của mình bằng giọng nhàn nhạt, không chút cảm xúc.
“Được đầu thai vào Thịnh gia, ta thật là đen đủi đến tám kiếp.”
Nhìn sắc mặt ông ta liên tục thay đổi, ta hỏi:
“Tể tướng đại nhân muốn dùng thân thế của ta để uy h.i.ế.p ta sao?”
“Vậy thì thật xin lỗi, ta đã sớm biết hết những điều này. Hoàng thượng cũng biết. Thậm chí, mẫu thân ta đã được đón về kinh thành để an dưỡng.”
Ta lạnh lùng hỏi lại:
“Vậy, Tể tướng đại nhân, người định chọn thế nào đây?”
Ta một lần nữa đưa quyền quyết định vào tay ông ta.
“Hoàng hậu nương nương quả là người nhẫn tâm, khiến thần vô cùng khâm phục.”
Ta bật cười khẽ:
“Ừm, ta đồng tình với câu này. Dù sao cũng là cha con một nhà. Tể tướng đại nhân nhẫn tâm vô tình, ta là con gái, tất nhiên phải thừa hưởng.”