Độc Sủng

Chương 14

Phải, Hoàng đế không chỉ có nhiều con, mà cả cháu trai, cháu gái cũng rất đông.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Ta đang mang trong mình đích tử của hắn.

Chỉ cần ta ngồi vững trên ngôi Hoàng hậu, những phi tần trong cung mãi mãi chỉ là thiếp.

Ta hạ sinh vào tháng hai, đúng mùa xuân hoa nở, muôn vật sinh sôi.

Điều ta không ngờ, là đứa bé lại ra đời vào ngày mồng hai tháng hai – ngày “rồng ngẩng đầu”.

Ta bắt đầu chuyển dạ từ tối mồng một, mồ hôi đầm đìa, đau đến méo mó cả mặt mày. Hoàng đế nắm tay ta, dịu dàng an ủi:

“Đừng sợ, trẫm ở ngay bên ngoài chờ nàng, cho đến khi nàng bình an sinh hạ Hoàng tử.”

Ta sợ chứ.

Phụ nữ sinh con, chẳng khác gì một chân bước vào cửa tử.

Nếu có ai đó động tay động chân, mạng của ta và đứa bé có thể không giữ được.

Ta siết c.h.ặ.t t.a.y Hoàng đế, nghẹn ngào gọi khẽ:

“Hạo lang…”

Đây là lần đầu tiên ta gọi hắn như vậy.

Nhìn ánh mắt hắn đỏ hoe, ẩn chứa nước mắt, ta biết, hắn đã bị mắc kẹt trong tấm lưới tình mà ta giăng ra.

Chỉ cần hắn ở ngay ngoài phòng sinh, những kẻ có ý đồ hại mẹ con ta sẽ không dám hành động.

Ta tin rằng những tai nạn như băng huyết, khó sinh hay nguy hiểm đến tính mạng sẽ ít xảy ra hơn.

Từ khi mang thai, ta đã chăm sóc rất kỹ lưỡng, ăn uống điều độ, vận động vừa phải, nghỉ ngơi đúng mực.

Sáng sớm mồng hai tháng hai, khi ánh mặt trời vừa lên, ta hạ sinh đứa con trai đầu lòng của ta và Lý Hạo.

Nhìn hắn bế con, trên mặt đầy vẻ hân hoan, còn đưa qua cho ta xem:

“Thù Thù, nàng xem, hoàng nhi của chúng ta thật sự rất đẹp.”

Ta quay đầu nhìn qua.

Trong tã lót là một đứa bé da đỏ hồng, nhăn nheo, trên người còn chút vệt da non chưa bong hết.

Không thể nói là đẹp, nhưng trái tim ta trong khoảnh khắc đã mềm nhũn.

Ta muốn ngồi dậy để ôm con.

Bạn cần đăng nhập để bình luận