Độc Sủng
Chương 15
Hoàng đế nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm, trầm tư hồi lâu mới nói:
“Đợi thêm hai năm nữa hãy tính.”
Ta lập tức hiểu, Cẩn Du có cơ hội tranh vị.
Chỉ cần qua hai năm, con có thể tỏ rõ sự thông minh, lanh lợi.
Và trong hai năm ấy, ta đủ thời gian để chuẩn bị mọi thứ cho con.
Lễ đầy tháng còn long trọng hơn cả ta tưởng tượng.
Các quan đại thần cùng gia quyến lần lượt đến bái kiến.
Cẩn Du mặc trang phục đỏ tươi, được Hoàng đế bế trong tay. Đôi mắt to tròn, thỉnh thoảng lại thổi bong bóng nước.
Ta lấy khăn nhẹ nhàng lau nước miếng bên miệng con.
Hoàng đế cầm lấy chiếc khăn từ tay ta, tự mình lau.
Sau đó, con trai ta lại được hắn bế đi giới thiệu với các hoàng thân quốc thích, cùng quan viên trong triều.
Ta thảnh thơi ngồi lại, trò chuyện với các phu nhân, nhân tiện quan sát xem ai có thể kết giao để tạo nền tảng cho tương lai của Cẩn Du.
Cung Vị Ương vào ban đêm, từ khi có thêm một tiểu Hoàng tử, trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
Khi ta tắm xong bước ra, Hoàng đế đã đợi sẵn.
Hắn nghỉ lại cung Vị Ương đêm nay, không chỉ là thể hiện vinh sủng, mà còn là biểu hiện ân ái.
Ta không thể từ chối, và cũng không có lý do để từ chối.
Khi tình cảm dâng trào, hắn khẽ nói, giọng khàn đặc:
“Thù Thù, gọi ta là Hạo lang.”
Ta khẽ run, trái tim cũng chấn động.
Dồn hết bảy phần nhiệt tình, ta hòa nhịp cùng hắn.
Từ khi mang thai, tuy chúng ta cũng từng có ân ái, nhưng chưa bao giờ ta thấy hắn thỏa mãn đến thế.
Không chỉ là thân thể, mà cả tâm hồn ta cũng như bị hắn chiếm trọn.
Hắn khẽ thì thầm bên tai ta:
“Thù Thù, hôm nay nàng thật nhiệt tình, không uổng công trẫm suốt gần một năm giữ mình vì nàng.”
“…”
Ta không biết lời này là thật hay giả.
Trong suốt một năm đó, hắn vẫn từng ghé qua những cung khác, ở lại nơi của phi tần khác.
Dẫu hắn có thật sự sủng ái những người khác, ta cũng không có ý định ghen tuông.
Hắn là Hoàng đế, ta không thể kiểm soát được hắn, càng không thể thay đổi việc hắn sủng ai hay khi nào hắn chán chê.
Không.
Hoàng đế có lẽ mong muốn ta ghen tuông, tranh sủng, nếu không hắn đã chẳng nói những lời như thế.
“Vậy…”
Ta ngập ngừng hồi lâu mới cẩn thận, dè dặt cất tiếng:
“Vậy Hoàng thượng sau này có thể chỉ nghỉ lại ở cung Vị Ương, chỉ làm Hạo lang của riêng thiếp không?”
Hoàng đế bật cười trầm thấp: