Độc Sủng

Chương 10

Ta đương nhiên sẽ không nói với hắn, ở trong cung, mỗi bữa ta đều không dám ăn no, chứ đừng nói đến ăn nhiều.

Không một Hoàng đế nào thích một phi tần mập mạp.

Muốn giữ được sủng ái vốn chẳng phải chuyện dễ dàng. Phải đoán ý Hoàng đế, chăm sóc tốt dung mạo, tất cả đều hao tổn tâm sức.

Hắn không nói gì thêm, chỉ liếc nhìn ta một cái rồi thôi.

Sau bữa trưa, ta lại xin đi tìm phương trượng để tụng kinh cầu phúc.

Lá bùa bình an ta xin được đặt trên bàn thờ, tay cầm kinh sách đọc rất chăm chú.

Hoàng đế từng đến nhìn ta, ta biết, nhưng vẫn giả vờ như không hay. Hắn đứng bên ngoài một lúc rồi rời đi.

Khi ta tụng kinh, trong lòng lại suy nghĩ, làm thế nào để bồi dưỡng được những người hữu dụng?

Trong thời gian ở Hộ Quốc Tự, Hoàng đế không ngủ cùng ta. Trừ bữa sáng, trưa và tối, thời gian còn lại, ta đều cầu nguyện, còn hắn bận rộn việc gì thì ta không rõ.

Ngày trở về cung, ta cẩn thận cột túi thơm tự tay làm vào thắt lưng hắn.

“Thần thiếp quỳ mấy ngày, đầu gối đều sưng cả, mới xin được lá bùa bình an đặt trong túi thơm này. Hoàng thượng không được vứt đi đấy.”

Hắn véo nhẹ mũi ta, cúi đầu ghé tai nói nhỏ hai câu.

Ta trợn to mắt, kinh ngạc nhìn hắn.

Cái gì mà lời lẽ hồ đồ thế này!

Vội vàng đưa tay che miệng hắn lại.

Hắn chỉ cười, bế ta lên xe ngựa.

Trên đường về kinh, Hoàng đế hỏi:

“Nàng có muốn về thăm nhà không?”

Cơ thể ta cứng đờ, sau đó khẽ lắc đầu.

“Thần thiếp có thể đến nhà người khác được không?”

Ta khẽ thở dài, rồi kể:

“Trước đây, khi tổ mẫu còn sống, người tuy nghiêm khắc nhưng đối xử với thần thiếp không tệ. Có một biểu thúc rất tốt, mỗi lần đến đều mang theo ít đồ ăn cho thần thiếp.”

Những thứ ấy, với người khác có lẽ không đáng giá, nhưng với thần thiếp, đó là thứ cầu mà không được.

Thần thiếp luôn mong ngóng biểu thúc đến.”

Ta kể lại những ngày trong phủ Tể tướng, tuy ngoài mặt là vinh hoa phú quý, nhưng thực chất những thứ trong đó không thuộc về ta. Đồ đạc trong phòng tuy tinh xảo, nhưng toàn là đồ giả.

Nếu không nhờ chút tài năng viết chữ, vẽ tranh, rồi nhờ nhũ mẫu lén đem bán ra ngoài, thậm chí viết vài cuốn truyện dân gian được ưa chuộng, ta cũng chẳng thể nào để dành được bạc.

“Hoàng thượng, có thể ban chút ân điển cho biểu thúc của thần thiếp không?” Ta nhỏ giọng, tựa đầu vào hắn, giọng nói vừa ngoan ngoãn lại mang chút u buồn.

Hoàng đế khẽ gật đầu:

“Được.”

Biểu thúc của ta tuy là thứ tử, nhưng rất có tài, từng đỗ đạt, hiện giờ là một quan lục phẩm.

Khi Hoàng đế và ta ghé thăm, cả nhà biểu thúc đều hoảng hốt. Biểu thẩm và hai biểu muội nhỏ sợ đến mức chân tay run rẩy.

Ta chỉ uống một chén trà, ban thưởng một ít rồi rời đi.

Lúc tiễn ra cửa, biểu thẩm cung kính nói lời đưa tiễn:

Bạn cần đăng nhập để bình luận