ĐỊA NGỤC GIỮA TRẦN GIAN: BÓNG TỐI DƯỚI VỰC THIÊN ĐƯỜNG
Chương 9
Lúc đi ngang qua nhà Lưu Tinh, tôi phát hiện Lưu Tinh và chị Lan đang canh cửa.
Nhìn thấy tôi đi ngang qua, Lưu Tinh mở cửa sân chạy ra: "Nhân Nhân, đã trễ thế này rồi chị còn đi đâu?"
Tôi tùy tiện tìm một cái cớ để chuyển hướng đề tài.
"Sao cậu lại ở đây canh cửa, không phải đã nói là rắn chúa g.i.ế.c nam chứ không g.i.ế.c nữ sao?”
Lưu Tinh ấp úng một lúc lâu, cũng không nói ra nguyên nhân.
Tôi nhìn cậu ấy chằm chằm, cậu ấy và chị Lan xem như là người tốt khó có được trong thôn này.
“Lưu Tinh, cậu muốn thoát khỏi bố cậu không?”
Lưu Tinh nghe vậy thì ánh mắt trợn tròn ra: "Nhân Nhân, chị đừng nói bừa, bố tôi không giống những người đàn ông kia.”
Tôi có chút tò mò: "Có cái gì không giống, cách ông ta đánh mẹ cậu có khác không?"
Lưu Tinh lắc đầu như trống bỏi: "Không phải, đó là bởi vì ông ấy muốn có vợ nhưng kể từ khi mẹ tôi không chạy nữa thì ông ấy cũng không đánh, với lại..."
“Còn gì nữa?”
Lưu Tinh muốn nói lại thôi, cuối cùng cậu ấy chỉ nói một câu: "Nhân Nhân, tôi có bí mật không thể nói cho ai biết cả. Nhưng chị tin tôi, bố tôi là người tốt, tôi hy vọng rắn chúa có thể buông tha ông ấy.”
Tôi im lặng một lát, cuối cùng lựa chọn rời đi.
Nhưng mấy gia đình khác thì không may mắn như vậy, cho dù ở ngoài cửa có phụ nữ canh và có đóng kín cửa đến cách mấy thì vẫn vậy.
Tiểu Thanh vẫn có thể tìm được khe hở rồi lẻn vào rất nhanh.
Chỉ là mấy hộ này tương đối gần nhau, động tĩnh trong phòng sẽ làm người khác phát hiện ra rất nhanh.
Tôi sợ đêm dài lắm mộng nên quyết định tốc chiến tốc thắng, đi thẳng đến chỗ ở của dì Lưu.
Hôm nay Trần Đại Kiểm không ở nhà, bà ta không canh cửa mà đóng chặt cửa sổ ở trên rồi ngủ.
Tôi gõ cửa: "Dì Lưu, dì Lưu.”
Một lúc sau bà ta mới gõ cửa, tôi thấy sắc mặt bà ta trầm xuống: "Cháu không ở trong nhà của mình đợi đi mà nửa đêm đến đây làm gì?"
Tôi giả vờ sợ hãi: "Dì Lưu, nhà cháu không có đàn ông, cháu sợ..."
Dì Lưu cười lạnh châm chọc: "Ai nói cháu không có đàn ông, cháu có nhiều đàn ông nhất đấy, hôm trước còn thừa ba người sao cháu không đi kiếm bọn họ đi?"
Dù là theo nghĩa ngoài hay nghĩa trong đều có ác ý.
Tôi trực tiếp mở miệng hỏi: "Dì Lưu, ngày đó dì lấy chuyện cháu chiêu đãi Tạ Lão Lục nói cho mọi người biết cháu cũng không nói gì, sao dì cứ phải gây phiền phức cho cháu vậy chứ?"
Dì Lưu như làm như nghe được chuyện cười lớn, ôm n.g.ự.c từ trên cao nhìn xuống tôi.
"Tao muốn đổ hết chuyện này lên đầu mày, chính là muốn tìm thêm phiền phức cho mày, một người lùn nhỏ bé như mày thì có thể làm gì được tao?"
Tôi giận đến tức ngực: "Dì cũng là phụ nữ bị lừa tới, dì chưa từng hận bọn họ hay nghĩ đến việc chạy trốn sao?"
Dì Lưu khinh thường cười nhẹ một tiếng: "Tao ở dưới chân núi vốn không phải là sinh viên hay làm kinh doanh gì, đến đây có khác gì ở bên ngoài đâu.”
"Tao cảm thấy ở nơi này rất tốt, có Trần Đại Kiểm ở đây không ai mà không nể mặt tao, so với chân núi thì sống ở đây còn có tôn nghiêm hơn, tại sao tao phải chạy trốn?"
Tôi nhìn người phụ nữ trước mắt, đột nhiên cảm thấy, có vài người trời sinh đã là hiện thân của cái ác.
"Tại sao dì lại phản bội bà điên?" Tôi hỏi.