ĐỊA NGỤC GIỮA TRẦN GIAN: BÓNG TỐI DƯỚI VỰC THIÊN ĐƯỜNG

Chương 5

Tôi ngượng ngùng cúi đầu: "Dì Lưu, cháu còn nhỏ...”

“Không còn nhỏ, Tạ Lão Lục nói thật ra cháu đã mười tám rồi đúng chứ?”

Tôi gật đầu.

“Vẫn là cháu có phúc." Dì Lưu vừa lau thân thể cho tôi vừa cảm thán nói:

"Cháu xem cơ thể này của cháu đi, không chừng sau khi qua sáu mươi vẫn còn non nớt như vậy, Nhân Nhân, thật ra dì Lưu rất hâm mộ cháu đấy!"

Tôi không lên tiếng, trong lòng nghĩ đến bà điên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận