ĐỊA NGỤC GIỮA TRẦN GIAN: BÓNG TỐI DƯỚI VỰC THIÊN ĐƯỜNG

Chương 6

Cho dù ở nhà, bị bố đánh nhưng vẫn còn có mẹ tôi và tôi nương tựa lẫn nhau.

Cho dù đến nơi này, bị người què đánh nhưng tôi vẫn có thể chịu đựng, bởi vì tôi biết tôi nhất định sẽ chạy trốn.

Nhưng bà điên, tôi nợ cô ấy một mạng.

Cô ấy đã có thể trốn thoát.

Tôi để cho cô ấy chạy đi, sau đó nghĩ cách cứu tôi nhưng cô ấy đã từ bỏ vào phút cuối vì không muốn tôi bị người khác đùa bỡn.

Tôi nhớ có một lần cô ấy nói với tôi: "Nhân Nhân, nếu con gái tôi còn sống thì chắc cũng bằng tuổi cháu rồi nhỉ?"

Cô ấy coi tôi là con gái sao?

Nhưng tôi không phải con gái của cô ấy, vì sao cô ấy lại phải bảo vệ tôi mà hy sinh tính mạng của mình?

Giờ phút này cảm giác tội lỗi liên tục kéo đến làm cho tôi cảm thấy choáng váng.

Trước mắt tôi tối sầm lại rồi ngất đi.

08

Lúc tỉnh lại, tôi đang nằm ở trên giường nhà Lưu Tinh.

Chị Lan thấy tôi tỉnh thì vội vàng lấy nước chạy tới: "Nhân Nhân, em tỉnh rồi sao?”

Mắt tôi trở nên khô khốc, cổ họng khàn khàn: "Sao em lại ở đây?”

“Lưu Tinh nói em ngất xỉu, thằng bé đập cửa cứu em ra.”

Tôi vừa nghe vậy thì vội vàng đứng dậy: "Không được, nếu người què biết thì sẽ tìm hai người tính sổ mất.”

“Không sao cả." Chị Lan đỡ tôi tựa vào giường,

"Chị đã khuyên người què, người què đã lớn tuổi tương lai còn phải dựa vào em, em c.h.ế.t thì ông ta cũng chẳng còn lại gì, vậy còn gì phải giải quyết nữa đâu chứ?"

Tôi nghe vậy trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi uống xong một ngụm nước tôi cảm thấy thoải mái hơn một chút, nhưng khi nhớ đến chuyện của bà điên trong lòng tôi vẫn cảm thấy buồn bực và không thể nào thở được.

Tôi rất muốn báo thù cho cô ấy, rất muốn san bằng cái thôn này, rồi g.i.ế.c hết những tên coi mạng sống của người khác như cỏ rác!

“Bà điên là do em thả ra đúng chứ?" Đột nhiên chị Lan hỏi.

Tôi có chút sửng sốt, không dám mở miệng.

Chị Lan lấy ra một khối chocolate rồi đưa đến: "Em đừng sợ, thứ này được mang về ở dưới chân núi, em còn đang trong thời kì phát triển, mỗi ngày đi theo người què đều phải ăn dưa muối nên rất dễ bị suy dinh dưỡng.”

Tôi không hiểu ý cô ấy.

Chị Lan xoa đầu tôi: "Nhân Nhân, tuy rằng chị không biết khi nào báo ứng của họ sẽ đến nhưng bây giờ chúng ta đang ở trong xã hội pháp trị, chị tin rằng bọn họ làm chuyện ác thì sớm muộn gì cũng bị ông trời trừng trị!"

Sau khi khỏi bệnh, người què không nhốt tôi nữa.

Thật ra ông ta hiểu được tôi bị ép buộc nhưng ông ta lại không thể bảo vệ tôi nên chỉ có thể đánh tôi để trút giận.

Tôi đến chỗ cây hòe lớn.

Thi thể của bà điên bị bọn họ treo ở trên cây ba ngày rồi mới ném vào rừng mặc cho dã thú gặm nhấm.

Ngay cả một cái xác cũng không có.

Mấy người phụ nữ trong thôn đều bị dọa sợ, họ không còn dũng khí để phản kháng nữa.

Mấy người đàn ông thì lại kiêu ngạo hơn, tôi đi một hồi thì chợt nghe được có mấy tiếng đàn ông mắng phụ nữ vang lên từ mấy căn nhà.

Trong khe rãnh thân cây, còn có vết m.á.u khô của bà điên.

Không thể nào tưởng tượng được trước khi cô ấy c.h.ế.t cô ấy đã đau khổ đến mức nào nhưng tâm trạng của tôi bây giờ đã đau khổ đến mức không thể nào sống được nữa.

Một số dân làng đi ngang qua và huýt sáo về phía tôi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận