ĐỊA NGỤC GIỮA TRẦN GIAN: BÓNG TỐI DƯỚI VỰC THIÊN ĐƯỜNG
Chương 8
12
Vừa tỉnh dậy, tiếng chiêng trong thôn lại vang lên.
Tối hôm qua, tôi mang theo Tiểu Thanh đi vào mười hộ gia đình, mãi đến rạng sáng mới kết thúc.
Những người tôi chọn.
Đều là người từng cười nhạo tôi, dìm c.h.ế.t bé gái, tùy ý đánh chửi phụ nữ.
Tôi nhớ rõ gương mặt của bọn họ và càng nhớ rõ sự lạnh lùng và ác độc của bọn họ hơn.
Ngôi làng đã bị tàn sát sau một đêm.
Trong lòng của những người còn lại đều cảm thấy hoảng sợ nhưng bọn họ vẫn còn ngu muội vô tri như vậy.
“Nhất định là ai đó đã chọc đến rắn chúa nên nó mới đến trả thù!”
"Có phải gần đây có ai g.i.ế.c rắn hay không, mẹ nó không biết không thể chọc đến rắn sao?”
"Trần Đại Kiểm, ông mau mang mấy người xuống núi mua thuốc đuổi rắn đi, mua nhiều một chút, nếu không sau này ai trong chúng ta còn dám ngủ nữa chứ?"
"Không đúng, vì sao đều là đàn ông gặp nạn còn phụ nữ thì không sao?"
"Vậy dứt khoát đem hết mấy người phụ nữ nhốt ở bên ngoài để giữ cửa đi, nói không chừng rắn chúa sẽ không dám đi vào!"
“Cách hay đấy, cứ làm như vậy đi!”
Tất cả mọi người đều liên tục nói, cuối cùng Trần Đại Kiểm mang theo mấy người xuống núi mua thuốc.
Mấy người Tạ Lão Lục thấy thế không tốt nên cũng muốn đi.
Tôi lạnh lùng cười, muốn đi sao?
Muộn rồi!
Tiểu Thanh đã chui vào trong xe của bọn họ, tôi tin rằng không bao lâu nữa tin tức về vụ tai nạn xe hơi và cái c.h.ế.t sẽ tới sớm thôi.
Sau khi Trần Đại Kiểm đi, dì Lưu tập hợp tất cả mọi người để gác đêm cho mấy người đàn ông.
Một người phụ nữ sợ hãi nói: "Dì Lưu, vậy nếu rắn tới thì tôi làm sao?"
“Không phải bảo các người chuẩn bị rồi sao, nếu đến thì các người đánh cho tôi!”
"Vậy tại sao đàn ông có thể đi ngủ còn chúng tôi thì không..." Người phụ nữ vẫn còn thắc mắc nhưng người đàn ông nhà cô ta đã dùng một cước đạp cô ta xuống!
"Mẹ nó, con khốn hôi hám như mày mà cũng dám so sánh với tụi tao sao, còn nhiều lời nữa thì tao ném mày vào ổ rắn đấy!"
Mấy người đàn ông bên cạnh thấy thế cũng nhao nhao phụ họa.
Tôi đứng ở một bên im lặng nghe, rất tốt, lại có mục tiêu rồi.
Đường xuống núi rất xa, trong thôn chỉ có Trần Đại Kiểm có một chiếc xe ba bánh cũ nát.
Nhưng cho dù ông ta có đi nhanh hay đi chậm thì tối mai mới có thể về.
Đêm nay, nhất định là một đêm không ngủ.
Ngọn lửa thu hút rắn và côn trùng nên tất cả mọi người đều thông minh không đi thắp đèn.
Người đàn ông ở trong phòng đóng chặt cửa sổ.
Tiểu Thanh đã trở lại, nó con vui vẻ rạo rực dính lấy tôi làm nũng.
Tôi biết ngay là chuyện đã hoàn thành.
Trên đường đi hình như Tiểu Thanh còn ăn chút gì đó nên bụng hơi phồng lên một chút.
Tôi nhẹ nhàng xoa bụng cho nó: "Tiểu Thanh, ngươi nghỉ ngơi trước một chút đi, vừa hay hôm nay bọn họ phòng vệ rất nghiêm ngặt nên rất bất lợi cho chúng ta.”
Tiểu Thanh thè lưỡi rắn ra, đương nhiên nó nghe hiểu được.
Tôi vừa nói xong thì nó lập tức ghé vào n.g.ự.c tôi ngủ thiếp đi, đương nhiên đi trên đường núi cũng tốn không ít sức lực.
13