ĐỊA NGỤC GIỮA TRẦN GIAN: BÓNG TỐI DƯỚI VỰC THIÊN ĐƯỜNG
Chương 7
Tôi đi theo nó rất lâu cho đến khi nó dừng lại trên một cái cây.
Tôi hơi sợ hãi nhưng sự tức giận đã buộc tôi phải chạm vào nó.
Nó lập tức cảnh giác rồi muốn cắn tôi, tôi sợ hãi nhắm mắt lại.
Tôi biết làm như vậy là rất mạo hiểm nhưng tôi không thể không làm, lúc ấy trong lòng tôi chỉ có một ý định, báo thù, tôi muốn báo thù!
Cho dù có phải trả giá bằng tính mạng đi chăng nữa thì tôi cũng không quan tâm!
Nhưng đợi một lúc lâu mà chẳng cảm nhận được cơn đau đớn trong dự đoán, ngược lại tôi còn có cảm giác ngón tay hơi lạnh.
Tôi mở mắt ra.
Thì ra ngay lúc Tiểu Thanh sắp cắn tôi thì miệng nó đột nhiên rụt trở về, còn lấy lòng mà l.i.ế.m liếm ngón tay của tôi.
Tôi nuốt một ngụm nước miếng, cố lấy dũng khí sờ đầu nó: "Tiểu Thanh, ngươi giúp ta được không?"
"Ta ghét người trong thôn này, bọn họ làm rất nhiều chuyện xấu, ngươi giúp ta g.i.ế.c bọn họ có được hay không?"
Con rắn nhỏ miễn cưỡng bò tới rồi quấn ở trên cổ tay tôi.
Tuy rằng nó không nói gì nhưng tôi biết nó đã đồng ý.
10
Về đến nhà, người què đã cầm cành cây chờ ở cửa.
“Mày đi đâu?" Giọng nói của ông ta có chút nặng nề.
Tôi đưa cái gùi cho ông ta xem: "Tôi đi cắt cỏ heo đây này.”
"Cắt cỏ heo lâu như vậy?"
Ông ta cầm lấy cành cây chĩa vào mặt tôi: "Tao thấy mày đi tìm mấy tên đàn ông bên ngoài đúng không!"