ĐỊA NGỤC GIỮA TRẦN GIAN: BÓNG TỐI DƯỚI VỰC THIÊN ĐƯỜNG

Chương 4

Chị Lộ chán nản lắc đầu: "Chị sống như vậy, còn không bằng chết…”

Tôi nhìn vẻ mặt của chị ấy, biết lời này không phải là nói đùa, bởi vì dáng vẻ của chị ấy bây giờ rất giống với dáng vẻ của mẹ tôi năm đó khi bà ấy muốn treo cổ.

“Chị c.h.ế.t rồi cũng không cứu được đứa bé, không phải c.h.ế.t như thế quá vô ích rồi sao? Muốn em nói một chút thì chị có thể rời núi xanh mà không lo có củi.”

Chị Lộ ngẩng đầu nhìn tôi, dường như có chút kinh ngạc.

Tôi biết trong mắt bọn họ, tôi chỉ là một cô bé sáu tuổi, cái gì cũng không hiểu mới đúng.

“Em nói bậy, chị đừng cho là thật, điều quan trọng bây giờ là chị phải chăm sóc bản thân thật tốt.”

Nói xong tôi xoay người rời đi.

Nhân lúc trong thôn không có ai, tôi đi tìm bà điên.

Từ sau lần đó, dì Lưu không cho tôi đưa cơm cho bà điên nữa.

Bà điên thấy tôi đến có chút kích động.

Tôi hỏi cô ấy: "Dì có khỏe không, họ có làm gì dì không?"

Cô ấy lắc đầu, giọng nói có chút khàn khàn: "Không có, Trần Nhị Cẩu muốn g.i.ế.c c.h.ế.t tôi nhưng những tên lưu manh khác trong thôn không muốn.”

Tôi im lặng một lát: "Dì có biết chị Lộ không? Hôm nay chị ấy sinh con gái, con bé đã được thiên táng rồi.”

Đột nhiên bà điên ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo hận ý mãnh liệt.

Từ trong miệng cô ấy tôi mới biết được thì ra năm đó cô ấy và dì Lưu đều bị lừa đến đây.

Cô ấy cũng từng mang thai một bé gái, lúc ấy là dì Lưu đỡ đẻ.

Con sông hoang bên ngoài thôn dẫn xuống chân núi.

Trước đó dì Lưu đã đồng ý với cô ấy, đến khi cô ấy sinh ra bé gái thì đặt đứa bé vào trong nôi đưa đến bên sông rồi thả xuống để chùa cho đứa bé một con đường sống.

Nhưng không ngờ dì Lưu vì muốn chiếm được lòng tin của Trần Đại Kiểm mà trực tiếp giao đứa bé ra.

“Nhân Nhân, tôi muốn đi ra ngoài." Bà điên nói.

Tôi do dự một giây rồi ném đao trong tay áo qua.

Bà điên nhanh chóng giấu con d.a.o đi.

Tôi đặt hai cái bánh bao kẹp dưa muối xuống: "Ăn nhiều một chút, thân thể dì quá yếu.”

“Còn nữa, mười ngày sau, Đại Hoàng sẽ không kêu nữa.”

Trên đường về nhà, tôi có đi qua nhà Lưu Tinh.

Tôi nghĩ cậu ấy sẽ nhắm mắt làm ngơ với tôi như thường lệ.

Ai ngờ lần này cậu ấy gọi tôi lại: "Chị lại đi tìm bà điên kia à?”

Tôi ngước gương mặt nhỏ nhắn ngây thơ lên rồi dùng giọng điệu trẻ con nói: "Cậu đừng nói cho người khác biết được không? Tôi chỉ cảm thấy bà điên đáng thương nên mới cho cô ấy ăn thêm một cái bánh bao thôi.”

“Chỉ là bánh bao thôi sao?" Con ngươi đen nhánh của Lưu Tinh nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi giật mình.

Tôi vội vàng gật đầu.

06

Mấy ngày kế tiếp, mỗi ngày tôi đều đưa hai cái bánh bao thêm thức ăn cho bà điên.

Nhưng tôi sợ bị Lưu Tinh bắt gặp nên quyết định đi vòng qua bằng một con đường khác.

Người què bị đau bụng nên mấy ngày nay luôn nằm ở trên giường rầm rì, cái gì cũng không làm được.

Dì Lưu không biết chuyện gì xảy ra, mấy ngày nay thường xuyên cho tôi đến nhà bà ta làm việc rồi còn cho tôi ăn không ít đồ tốt.

Người đàn ông của bà ta cũng không thích hợp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận