Tôi tức giận định cào anh, nhưng anh dễ dàng giữ chặt cổ tay tôi, ánh mắt trừng trừng, giọng lại dịu xuống:
“Mẹ nó… em không thể sống cho đàng hoàng được à?”
“Gọi cho em không bắt máy, em tính chơi trò mất tích à?”
“Em đi phẫu thuật tại sao không nói với anh? Mẹ kiếp, em coi anh c.h.ế.t rồi đúng không? Dư Mãn Mãn?”
Anh ta nghiến răng, như thể đang đau lòng.
Giả tạo cái gì chứ.
Tôi lạnh lùng mặc lại quần áo, co người lại trên ghế, nhắm mắt không thèm để ý đến anh.
Nửa tháng trước, tôi phát hiện có khối u ở tuyến vú, đường kính không nhỏ, phải cắt bỏ sinh thiết để xác định.
Đặt lịch mổ xong, tôi do dự gọi điện cho Tần Tiêu.
Gần như sắp mất sóng thì anh ta mới nghe máy, giọng trầm thấp: “Ừm, có chuyện gì.”
Một chữ “Ừm” đơn giản, tóm gọn toàn bộ quan hệ giữa chúng tôi.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Tôi nghẹn họng, nước mắt cứ thế rơi xuống.
Lòng tôi rối bời, không biết phải nói sao cho rõ, rằng có thể tôi bị ung thư vú, có thể tôi sắp chết.
“Tôi bị bệnh…”
Tôi mới nói được một nửa, thì nghe thấy giọng Tô Dược vang lên: “Tần Tiêu, nếu anh không qua đây, em sẽ giận thật đó!”
Tần Tiêu bật cười, quay lại nói với tôi: “Chờ chút, anh gọi lại sau.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cuộc gọi vừa bị cúp, nỗi thất vọng chưa từng có siết chặt lấy tim tôi.
Cho đến nửa đêm mười hai giờ, anh cũng không gọi lại.
Tần Tiêu, vì sao người luôn phải đợi… lại luôn là tôi?
Tần Tiêu, tôi không đợi anh nữa.
Xử lý xong vết thương, Tần Tiêu lập tức đưa tôi về nhà.
Điện thoại của anh ta cứ reo mãi, đến cuối cùng, anh dứt khoát tắt nguồn.
Tôi nằm trên giường, quay lưng lại với anh, bình tĩnh mở miệng: “Anh đi lo việc của mình đi.”
Sự đồng hành mà trước đây không có được, bây giờ dường như… cũng không còn quan trọng nữa.
“Ngủ đi.”
“… Sau này, anh sẽ không cúp máy của em nữa.”
Trong phòng chỉ còn lại sự im lặng, Tần Tiêu kéo chăn đắp lại cho tôi, rồi đứng dậy rời đi.
Tôi quả thật rất mệt, ngủ một mạch đến chín giờ tối.
Lúc tỉnh dậy, Tần Tiêu vẫn còn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-goi-bi-cup-may/4.html.]
Anh đứng dựa vào cửa sổ lớn trong phòng khách, hai tay đút túi, miệng ngậm điếu thuốc, cái dáng vẻ ngang ngạnh đó, chỉ có tôi mới hiểu rõ.
Phòng khách không bật đèn, trong bóng tối mờ mờ, tàn thuốc cam lập lòe.
“Đói không? Anh nấu cháo rồi.”
Anh bước về phía tôi, tiện tay dập điếu thuốc.
Tôi từ từ siết chặt nắm tay, cuối cùng lấy hết can đảm, nói ra điều mình muốn nói:
“Chúng ta… ly hôn đi.”
Bước chân của Tần Tiêu khựng lại, anh như nghe được chuyện gì đó buồn cười, cười nhạt một cái.
Anh hững hờ hỏi tôi: “Lý do?”
Tôi buột miệng nói: “Tôi ghét anh.”
Anh bước đến trước mặt tôi, vén tóc tôi ra sau tai, lòng bàn tay dừng lại nơi má tôi.
“Mãn Mãn, lúc kết hôn chúng ta đã nói, sống c.h.ế.t có nhau, không rời không bỏ.”
“Đến sống c.h.ế.t còn không sợ, thì ghét có là gì chứ?”
“Vậy nên, vợ à.”
“Lý do của em, không chấp nhận được.”
Tối hôm đó, tôi và Tần Tiêu cãi nhau một trận lớn.
Thật ra chỉ là tôi nổi giận một mình, còn anh chỉ yên lặng lắng nghe.
Tôi không hiểu rốt cuộc anh nghĩ gì, đã không còn yêu, sao còn dày vò nhau mà không buông tay?
Sáng hôm sau, tôi nhắn tin xin lỗi đạo diễn của chương trình Sống Chậm.
Ông ấy rất khách sáo trả lời rằng, sau này tôi không cần đến ghi hình nữa.
“Mãn Mãn à, trước đây tôi không biết cô có quan hệ với ngài Tần, nếu có điều gì sơ suất, mong cô bỏ qua.”
“Nghe ngài Tần nói cô gần đây không khỏe, ý của anh ấy là… cô nên nghỉ ngơi nhiều hơn…”
Tôi giận đến nghẹn ngào, gọi ngay cho Tần Tiêu, anh bắt máy rất nhanh, như thể đang chờ sẵn.
Tôi hỏi anh dựa vào đâu mà tự tiện xử lý công việc của tôi.
Anh ngược lại hỏi tôi: “Anh kiếm tiền để em tiêu, như vậy không tốt à?”
Tôi bật cười lạnh lùng: “Tần Tiêu, tôi muốn ly hôn, anh đừng tự hạ mình, tự hạ mình cũng vô ích.”
“Nếu không được thì gặp nhau ở tòa đi.”
Anh cũng cười theo tôi: “Em cứ thử xem.”
Nửa tháng sau đó, lịch làm việc của tôi lần lượt bị hủy, không ai dám thuê tôi.
Tần Tiêu đang trừng phạt tôi, như đang dạy dỗ một con ch.ó nhỏ không nghe lời.