Cá Bơi Lội Trên Vũng Nước Cạn
Chương 9
15
Hạ Lan Uyên theo phản xạ đưa tay lên chạm vào cổ, khi đụng đến vết thương, hắn khẽ rít lên vì đau. Vết thương này hắn không thể tự nhìn thấy, và trong hoàn cảnh không có gương, hắn càng không thể tự xử lý được.
Ta khẽ cười: "Để ta giúp ngươi."
Hạ Lan Uyên cao hơn ta, nên khi hắn đứng thẳng, ta phải nhón chân mới có thể phủ chiếc khăn lên vết thương, cảm thấy khá bất tiện.
Ta nhíu mày: "Ngươi cúi xuống một chút."
Hạ Lan Uyên ngoan ngoãn khụy gối xuống một chút, đặt tay lên đầu gối, giúp ta dễ thao tác hơn.
Ta vòng ra phía sau hắn, dùng khăn quấn quanh vết thương, rồi thắt nút cẩn thận. Góc chiếc khăn có thêu vài con cá đang bơi, những đường thêu này không đều, khiến ta hơi khó khăn khi thắt nút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận