Cá Bơi Lội Trên Vũng Nước Cạn
Chương 14
25
Khi ta đang nhanh chóng tính toán xem nên chạy lên hay xuống thì đột nhiên phát hiện ra rằng những vệ binh xông vào hậu viện không hề tiến về phía ta. Một toán lính chạy ngang qua ngay bên cạnh mà chẳng thèm liếc mắt nhìn ta lấy một lần.
Ta lơ lửng trên xà nhà, đầu óc quay cuồng. Có khi nào đêm nay ngoài ta, còn có một phe khác cũng đang đột nhập phủ đệ của Hạ Đồ?
Một tia hy vọng bừng lên trong lòng. Liệu có thể, những người mà chúng ta từng phái đi ám sát Hạ Đồ vẫn còn sống?
Mặc dù danh tính của đối phương vẫn chưa rõ, nhưng kẻ thù của kẻ thù là bạn. Ta quyết định mò tới để điều tra xem chuyện gì đang xảy ra.
Khi gần tới hoa viên, ta nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi mái nhà, cách đó không xa là một ngọn giả sơn, với đường nhỏ đan xen và cây cối um tùm làm chỗ ẩn náu. Ta nhanh chóng ẩn mình trong những tảng đá, rồi tiến lên phía trước vài bước và phát hiện ra một chỗ hõm trên núi đá, rất thích hợp để trốn.
Nhưng vừa bước vào chỗ đó, ta lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn. Ngoài mùi ẩm mốc của cây cỏ, còn có mùi tanh của máu.
Bất ngờ, một bàn tay thô ráp bịt chặt miệng ta từ phía sau, kéo ta vào bóng tối.
Ta không thể kêu lên, nhưng trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng n.g.ự.c vì biến cố bất ngờ này.
"Đừng lên tiếng, nếu không cả hai chúng ta đều chết." Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai ta.
Hơi thở của người đó phả lên gáy ta, nóng rực, khiến ta run rẩy từng cơn.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, ta sững sờ, toàn thân cứng đờ, không thể phản kháng.
Người phía sau dường như bắt đầu mất kiên nhẫn, hắn chọc mạnh vào eo ta khiến cơn đau nhói khiến ta giật mình tỉnh táo lại.
Hít một hơi sâu, ta gật đầu nhẹ, ra hiệu rằng mình đã bình tĩnh hơn.