Cá Bơi Lội Trên Vũng Nước Cạn
Chương 25 - Hoàn
45
Ta không ngừng nghỉ, ngày đêm phi ngựa vượt qua những cánh đồng hoang dã suốt một ngày một đêm.
Bạch Thủy Hà giờ đã khác xưa, không còn tiếng binh đao, bãi cỏ gần dòng sông bắt đầu tươi tốt trở lại, rộng lớn bao la, từng đàn bò cừu lác đác rải rác trên đồng cỏ xanh mướt.
Càng đến gần Bạch Thủy Hà, ta càng cảm thấy lo sợ. Sau hơn một ngàn ngày đêm mong nhớ, ta sợ hãi, sợ rằng mọi hy vọng sẽ chỉ là một sự vui mừng vô ích.
Ta hỏi những binh lính canh gác doanh trại công binh, họ chỉ cho ta một hướng.
Ta xuống ngựa, một mình bước về hướng ấy. Trên một sườn đồi thấp, ta nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Bên cạnh hắn là một con ngựa đỏ tía. Hắn là một người yêu ngựa, nhẹ nhàng vỗ vào cổ ngựa, tay cầm lược chải mượt những sợi bờm.
Ta nghĩ, đây chắc chắn là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời ta. Ta không vội vàng bước tới, chỉ đứng yên lặng từ xa nhìn ngắm khung cảnh trước mắt. Ta muốn khắc sâu cảnh tượng này vào ký ức mãi mãi.
Bầu trời xanh, mây trắng, cỏ xanh và ngựa đỏ. Cơn gió nhẹ nhàng thoảng qua, làm lay động tà áo của người đàn ông ấy.
Cuối cùng, Hạ Lan Uyên dường như cũng cảm nhận được ánh mắt của ta. Hắn chậm rãi quay lại, chiếc lược trên tay rơi xuống đất.
Hắn vẫn dịu dàng và bình thản như xưa, chỉ là bên khóe miệng đã có thêm một hàng râu xanh nhạt.
Ta bước tới, lặng lẽ ôm lấy vòng eo hắn, vùi mặt vào lồng n.g.ự.c của hắn.
Mùi hương trên người hắn thật dễ chịu, ấm áp như ánh nắng, ngọt ngào như hương cỏ non.
“Tiểu Ngư Nhi...” Giọng nói của hắn run rẩy.
Ta áp mặt vào n.g.ự.c hắn, giọng trầm đục hỏi: "Hạ Lan Uyên, sao chàng không trở về Ô Hoàn?"
Hắn đáp: “Bởi vì người thân của ta không còn ở Ô Hoàn nữa, mà ở Đại Chu.”
Ta bực mình nói: “Nói dối! Ở Đại Chu, chàng có người thân nào chứ?”
Hắn ôm chặt lấy ta, bật cười khẽ: “Tiểu Ngư Nhi, ta đã đọc bao nhiêu sách của Đại Hán, nàng nghĩ ta thật sự không hiểu ý nghĩa của rượu giao bôi sao?”
Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt ta trào ra như vỡ bờ.
Ta nhìn hắn, vừa khóc vừa nói: “Hạ Lan Uyên, ta muốn ăn thịt thỏ nướng, chàng nướng cho ta ăn đi.”
Những năm tháng đã qua, có biết bao điều ta muốn làm cùng hắn mà chưa làm được, giờ đây ta muốn bù đắp tất cả.
Hạ Lan Uyên nâng mặt ta lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đang rơi.