Cá Bơi Lội Trên Vũng Nước Cạn
Chương 5
Mục Tử Nhung đi trước ta, cố gắng dùng sức đẩy tuyết tạo ra một con đường bằng phẳng. Hắn quay lại đưa tay về phía ta: "Lại đây, điện hạ, lên nào!"
Ta nắm lấy tay áo hắn, cắn răng gắng sức leo lên mặt đất. Ta phủi lớp tuyết bám trên người, nhận lấy cái xẻng từ tay Mục Tử Nhung, nói: "Ngươi nghỉ một lát đi, để ta làm tiếp."
Trên đường đi, đoàn chúng ta tiến lên một cách gian nan và chậm chạp. Lớp tuyết trên núi quá dày, chúng ta không biết mỗi bước đi sẽ gặp phải điều gì phía trước.
Vì thế, chúng ta nghĩ ra cách này: người đi đầu sẽ dọn tuyết để mở ra một con đường an toàn, rồi đội quân phía sau lần lượt đi theo. Khi người đi đầu mệt, sẽ có người phía sau thay thế, cứ thế luân phiên.
Ta cầm xẻng, nhát này nối nhát kia ghim vào lớp tuyết lạnh cứng, bên cạnh ta, Bùi Tuyên cũng đang miệt mài làm việc, tốc độ còn nhanh hơn ta nhiều.
Nhân lúc không ai để ý, Bùi Tuyên ghé sát ta, khẽ nói: "Công chúa, người nghỉ chút đi. Còn lại để thuộc hạ lo, việc này đâu phải việc của tiểu thư gia đình khuê các."
Ta quệt một tay lau mồ hôi chảy ra từ dưới chiếc mũ lông, lập tức mồ hôi kết thành băng trên đầu ngón tay.
"Tiểu thư nào? Ở đây làm gì có tiểu thư nào?"
Bùi Tuyên nhìn ta chằm chằm, nghẹn ngào không nói nên lời.
"Chuyện đó... công chúa, Cửu điện hạ đã dặn thuộc hạ phải chăm sóc người..."
Ta nhướng mày trêu chọc: "Chỉ có Cửu ca ta dặn dò ngươi thôi sao? Tiểu Đường không nói gì với ngươi à?"
Mặt Bùi Tuyên lập tức đỏ bừng, hắn ấp úng: "Nàng... nàng ấy cũng dặn dò. Nàng ấy nói... nếu công chúa có mệnh hệ gì, thì ta sẽ bị... bị..."
Ta phì cười, quả nhiên cách này vẫn luôn hiệu quả. Tiểu Đường là thị nữ thân cận của ta, đừng nhìn vẻ ngoài Bùi Tuyên nghiêm nghị, nhưng ta biết hắn thầm thích Tiểu Đường.
Ta thành công chặn đứng lời của Bùi Tuyên. Thực ra ta cũng không cố ý trêu chọc hắn, vì những người ra chiến trường như chúng ta, sống ngày nào cũng như đi trên lưỡi dao, ai mà có thể chăm sóc cho ai được chứ.
Bùi Tuyên không nói gì nữa, tiếp tục dồn hết sức đối đầu với đống tuyết trước mặt. Hắn chỉ đi trước ta nửa bước, nhưng khi chân hắn bước tới, cả người hắn đột ngột chìm xuống.
"Bùi Tuyên!"
Theo phản xạ, ta vươn tay nắm lấy vai hắn, nhưng bị một sức mạnh lớn kéo theo, cả ta cũng bị lôi về phía trước.
8
Bùi Tuyên bị rơi vào một hố tuyết, ngay lập tức bị tuyết ngập đến tận cổ.