Cá Bơi Lội Trên Vũng Nước Cạn

Chương 6

9

 

Sau khi đổi đường, tình hình cũng không khá hơn là bao.

 

Vào những ngày cuối cùng của tháng Chạp, tuyết bắt đầu rơi trong núi. Lúc đầu chỉ là những bông tuyết thưa thớt, nhưng sau đó tuyết càng lúc càng dày đặc, biến thành một trận bão tuyết lớn.

 

Ta dùng tay che gió tuyết táp vào mặt, bước chân chậm chạp, loạng choạng đi về phía cuối đội ngũ để kiểm tra tình trạng của các binh sĩ bị thương.

 

Vì đã hành quân quá lâu trong băng tuyết, nhiều binh lính không chịu nổi nữa. Người thì bị tê cóng, kẻ thì ngã bệnh, mệt mỏi rã rời. Họ rất cần được nghỉ ngơi.

 

Ta thấy cáng của Bùi Tuyên đặt bên cạnh một cây thông, ta quỳ xuống bên cạnh hắn, ghé sát hỏi: "Bùi Tuyên... Bùi Tuyên, ngươi thế nào rồi?"

 

Bùi Tuyên khó nhọc mở mắt, hơi thở yếu ớt: "Công chúa... nếu thật sự không thể đi tiếp, thì hãy bỏ thuộc hạ lại. Thần... thần chỉ là một gánh nặng cho mọi người..."

 

"Không được... tuyệt đối không được!"

 

Nước mắt ứa ra từ khóe mắt, nhưng vừa lăn xuống đã bị đóng băng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận