Cá Bơi Lội Trên Vũng Nước Cạn

Chương 20

37

 

Hách Lan Uyên không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ quay lưng bước đi. Ta vội vàng, chân không kịp mang giày, chạy theo hắn: "Hách Lan Uyên, ngươi giận rồi sao?"

 

Hắn không trả lời, vẫn cứ thế quay lưng bỏ đi.

 

Hắn bước một bước, ta cũng theo một bước: "Hách Lan Uyên, ta không cố ý lừa ngươi, ta chỉ là..."

 

Ta chỉ là gì đây? Chỉ là muốn trêu chọc hắn thôi sao? Ta lo lắng đến mức giậm chân, lớn tiếng gọi tên hắn: "Hách Lan Uyên!"

 

Thế nhưng hắn vẫn không dừng lại. Một cơn nóng bừng dâng lên đầu ta như thể vừa uống một bình rượu mạnh, ta liều mình với cơn men này, mở rộng hai tay, vòng qua eo hắn từ phía sau, ôm chặt lấy hắn.

 

Cuối cùng, hắn cũng dừng lại. Đứng thẳng đơ, toàn thân cứng đờ.

 

Ta cứ thế ôm lấy hắn từ phía sau, áp mặt vào lưng hắn, lắng nghe tiếng tim đập. Vòng eo của hắn thon gọn, nhưng nhịp tim lại vô cùng mạnh mẽ. "Thình... thịch... thình..." như một bản nhạc mãnh liệt trào dâng.

 

"Hách Lan Uyên, sao tim của ngươi đập nhanh thế này..."

 

Hách Lan Uyên vẫn đứng yên, ta cảm nhận được hắn hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra. Đột nhiên, hắn xoay người lại, tay hắn ôm lấy eo ta, đẩy ta dựa vào tường. Bóng dáng của hắn phủ lên ta, mang theo khát khao và tiếng nói khàn đặc.

 

Hắn nghiến răng, từng chữ, từng chữ thốt ra: "Tiểu Ngư Nhi, nàng đừng quyến rũ ta."

 

Ta cuộn mình trong cái bóng của hắn, ngẩng đầu nhìn hắn. Khi lần đầu gặp hắn, chúng ta cũng ở khoảng cách gần như vậy. Khi đó, qua lưỡi d.a.o sắc bén, ta nhìn thấy đôi mắt trong veo như biển cả của hắn.

 

Ta nhìn hắn, khẽ nói: "Hách Lan Uyên, ta tặng ngươi một món quà, có được không?"

 

Không đợi hắn đáp lại, ta nhẹ nhàng kiễng chân, đặt môi mình lên môi hắn.

 

Khoảnh khắc đó tựa như tia chớp xé toạc màn đêm, trong bóng tối bỗng lóe lên ánh sáng rực rỡ. Tiếng sấm vang lên theo sau, mưa lớn như đã được hẹn trước, lúc đầu chỉ là những giọt lăn tăn, rồi càng lúc càng nặng hạt.

 

Hách Lan Uyên bế thốc ta lên, chúng ta quấn chặt lấy nhau, hắn ôm ta tiến về phía giường.

 

Chiến tranh, quốc gia, công chúa, tướng quân, tất cả đều trở nên không quan trọng. Trong khoảnh khắc này, dường như chỉ còn lại ta và hắn, chúng ta ôm nhau, yêu nhau, khao khát hoà làm một.

 

Một nam nhân và một nữ nhân, chỉ đơn thuần là ta yêu hắn và hắn cũng yêu ta mà thôi.

 

38

 

Mây tan mưa tạnh, vạn vật chìm trong yên lặng.

 

Ta mệt mỏi nằm cạnh Hách Lan Uyên, lắng nghe tiếng thở của hắn dần trở nên đều đặn. Hách Lan Uyên đã ngủ, nhưng ta lại không hề buồn ngủ.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận