Bạn Trai Giả Dối

Chương 8

Bạn tôi không thể chịu đựng được nữa:

 

“Mấy người không có khái niệm về ranh giới à?”

 

“Chẳng qua chỉ là tiểu tam, khoác nên cái áo bạn bè lại tưởng mình cao quý lắm.”

 

“Thật ghê tởm, Giai Giai, loại đàn ông như thế này không đáng để cậu phải đau khổ.”

 

Được rồi, thế này là đủ rồi.

 

Vai diễn của Lê Tê Trúc có thể kết thúc tại đây.

 

Tôi lấy lý do mệt mỏi để đuổi mọi người ra về.

 

Sau đó tắt chương trình livestream.

 

Tiếp theo, đến lượt nhân vật nam chính xuất hiện.

 

Lý do Lê Tê Trúc tới trước là vì hôm nay Triệu Việt Xuyên đúng lúc đang không ở trong thành phố.

 

Nhờ có Quan Triều, tôi có thể nắm bắt chính xác động thái của từng người.

 

Triệu Việt Xuyên đã xem livestream.

 

Anh ta đã gọi cho tôi nhiều lần.

 

Gửi vô số tin nhắn xin lỗi.

 

Đến chín giờ tối, Triệu Việt Xuyên cuối cùng cũng vội vã trở về thành phố A.

 

Anh ta không kịp nghỉ ngơi mà vội vã đến tìm tôi.

 

Nhưng anh ta không đến một mình.

 

Còn dẫn theo Quan Triều.

 

Vừa nhìn thấy tôi, anh ta đã bật khóc.

 

“Giai Giai, anh thực sự không phải là cố ý.”

 

“Anh chỉ nhất thời nóng vội nên mới đồng ý kế hoạch này thôi.”

 

Tôi lạnh lùng nhìn anh: “Một tháng qua anh có vui không?”

 

“Anh rất đau khổ.”

 

Triệu Việt Xuyên quỳ xuống trước mặt tôi.

 

“Ban đầu anh chỉ muốn dạy cho em một bài học, để em biết nghe lời hơn. Nhưng sau đó, ngày nào anh cũng bị mất ngủ, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến em...”

 

“Toàn nghĩ đến tôi nhưng cũng không ngăn được anh mua bữa sáng cho người đàn bà khác.”

 

Triệu Việt Xuyên ngẩn người:

 

“Anh chỉ coi Lê Tê Trúc là bạn, nếu em không thích cô ấy, sau này anh sẽ không giao du với cô ấy nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-gia-doi/chuong-8.html.]

 

“Nhưng tôi nghĩ hai người rất xứng đôi.”

 

“Không, không, không,” Triệu Việt Xuyên vội vàng lắc đầu: “Anh không thích cô ấy chút nào. Cô ấy từ nhỏ đã được gia đình cưng chiều, tính tình lại không tốt, anh vẫn luôn phải nhẫn nhịn cô ấy.”

 

“Giai Giai, trong lòng anh chỉ có em...”

 

“Dừng lại! Triệu Việt Xuyên, anh thực sự khiến tôi ghê tởm, anh làm ơn tránh xa tôi ra được không?”

 

Thấy tôi mềm mỏng cũng không nghe, Triệu Việt Xuyên càng thêm hoảng loạn.

 

Anh ta nhanh chóng quay lại và nhờ Quan Triều giúp đỡ.

 

“Quan Triều, cậu giúp tôi thuyết phục cô ấy với.”

 

“Tôi?”

 

“Cậu đã bao che cho tôi, cậu cũng phải chịu trách nhiệm. Mau nói với cô ấy đi.”

 

Quan Triều không nói gì, tiến lại gần tôi.

 

Đột nhiên anh cúi đầu và nhẹ nhàng hôn tôi.

 

“Giai Giai, lúc mắng người trông em thật đẹp.”

 

14

 

Triệu Việt Xuyên hoàn toàn sụp đổ.

 

Anh ta thà nghi ngờ mình bị mù còn hơn tin vào những gì vừa xảy ra.

 

Cho đến khi tôi chủ động ôm lấy Quan Triều.

 

Triệu Việt Xuyên tức giận đến mức mắt đỏ lên, giơ tay lên định đ.ấ.m Quan Triều.

 

Dĩ nhiên anh ta không phải là đối thủ của Quan Triều.

 

Trong lúc Quan Triều tránh đòn, anh vẫn không quên bảo vệ tôi.

 

Triệu Việt Xuyên hét lớn: “Tôi đã giúp cậu, sao cậu có thể cướp người phụ nữ của tôi.”

 

“Đầu tiên, Giai Giai không phải là người phụ nữ của bất kỳ ai, cô ấy là chính mình.”

 

“Thứ hai, chính cậu đã nói chỉ cần tôi che giấu giúp cậu chuyện này thì chúng ta sẽ xóa bỏ mọi thứ. Tôi đã làm thế.”

 

Chỉ có điều cách Quan Triều làm rất đặc biệt.

 

“Nhưng cậu cũng không thể lợi dụng tình hình được. Cậu không thấy mình rất bỉ ổi sao?”

 

“Bỉ ổi? Đúng thế.”

 

Quan Triều cười.

 

Đôi mắt đào hoa nheo lại thành một đường cong tuyệt đẹp.

 

“Triệu Việt Xuyên, từ lúc cậu quyết định nói dối cô ấy, tôi, một kẻ phản diện đáng khinh, đã sẵn sàng lên ngôi.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận