Bạn Trai Giả Dối
Chương 6
“Đừng nói thế.”
Quan Triều bình tĩnh khuyên bảo anh ta: “Cậu nghĩ xem, trước kia cô ấy không cho cậu nửa đêm ra ngoài uống rượu, hơn nữa còn vì Lê Tê Trúc mà gây sự vớ cậu. Lần này, cứ để cô ấy ngoan ngoãn một chút đi.”
“Vậy thì tôi...”
“Nghe lời Lê Tê Trúc, cứ để cô ấy chờ thêm một thời gian nữa.”
…
Sau khi Triệu Việt Xuyên rời đi.
Quan Triều lấy điện thoại di động từ túi áo n.g.ự.c ra.
“Thế nào?” Anh vội vàng hỏi tôi.
“Tốt lắm, anh đã làm đúng theo lời em nói.”
Tôi nhìn vào máy quay, khẽ mỉm cười.
“Quay về em sẽ thưởng cho anh.”
10
Những gì tôi yêu cầu Quan Triều làm rất đơn giản.
Giữ cho Triệu Việt Xuyên ổn định và tiếp tục thực hiện kế hoạch mất tích của họ.
Bởi vì tôi đã chuẩn bị một món quà lớn cho Triệu Việt Xuyên.
Ba ngày sau, tình cờ lại là thứ bảy.
Tôi đã mời một nhóm bạn đến nhà chơi.
Họ đều là bạn học cũ của tôi và Triệu Việt Xuyên.
Căn nhà đã được tôi trang trí một cách cẩn thận.
Ở giữa treo một tấm ảnh của Triệu Việt Xuyên.
Với sáu chữ lớn màu đen——
“Lễ tiễn biệt Triệu Việt Xuyên.”
Bạn bè đều bị sốc.
“Giai Giai, có chuyện gì thế?”
Tôi mặc đồ đen, vẻ mặt tiều tụy và u ám.
“Triệu Việt Xuyên đã mất tích hơn một tháng.”
“Sao cậu không nói với chúng tôi sớm hơn?”
“Bố mẹ anh ấy cấm không cho tôi nói vì sợ làm phiền đến cuộc sống của mọi người.”
“Vậy thì anh ấy hiện giờ...”
“Vẫn chưa tìm thấy.”
Mọi người đều há hốc mồm.
“Ôi trời ơi, đã hơn một tháng rồi mà vẫn tìm được, điều đó chẳng phải có nghĩa là...”
“Tôi nghe nói thời gian giải cứu tốt nhất là 72 giờ vàng.”
“Sau 72 giờ, cơ hội sống sót là rất mong manh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-gia-doi/chuong-6.html.]
Nghe họ bàn luận, nước mắt tôi trào ra.
“Đừng nói nữa, Giai Giai đã buồn lắm rồi.”
“Than ôi, quan hệ của bọn họ rất tốt. Chắc hẳn Giai Giai rất buồn.”
Mọi người an ủi tôi một lúc.
Một người bạn học cũ hỏi: “Cảnh sát không có manh mối gì sao?”
Tôi lắc đầu buồn bã: “Tôi chưa báo án.”
“Sao lại không báo?”
“Bố mẹ anh ấy không đồng ý và nói rằng họ muốn sử dụng nguồn lực của gia đình để tìm anh ấy.”
“Chẳng trách, nhà Triệu Việt Xuyên giàu có, nhất định sợ chuyện này nếu để lộ ra ngoài sẽ gây ảnh hưởng không tốt.”
Đúng vậy.
Bố mẹ của Triệu Việt Xuyên làm việc trong môi trường danh giá, hào nhoáng.
Chuyện này nếu để lộ ra ngoài thì sẽ không tốt chút nào.
Tôi vừa lau nước mắt vừa ngẩng đầu lên và nhìn về phía không xa.
Một chiếc điện thoại di động đang phát sóng trực tiếp.
11
Tôi chào hỏi bạn bè.
Bởi vì một số bạn học ở xa không thể đến được.
Tôi quyết định livestream.
Để họ có thể tham gia từ xa.
Mọi người đều không có ý kiến gì.
Cư dân mạng cũng rất nhiệt tình.
Hiếm khi có một lễ tiễn biệt được phát trực tiếp như thế này.
Một lượng lớn người xem nhanh chóng đổ về phòng livestream của tôi.
Nhiều người không biết Triệu Việt Xuyên nhưng cũng gửi lời nhắn “tạm biệt” hoặc “thắp nến”.
Tất nhiên, nó cũng gây ra một số cuộc thảo luận.
“Làm sao cha mẹ có thể từ chối trình báo con trai mất tích?”
Một số cư dân mạng đã đặt ra câu hỏi.
“Đúng vậy, không phải nên nhờ cảnh sát giúp đỡ ngay lập tức sao?”
“Tôi phát hiện ra nhà họ Triệu rất có thế lực, có lẽ họ có đội cứu hộ riêng.”
“Mất tích ở núi Vân Linh? Không thể nào. Nhà tôi ở gần đấy, gần đây không thấy đội cứu hộ nào tìm kiếm cả.”
Tôi bỏ qua những bình luận đó.
Đừng vội vàng.
Nhân vật chính còn lại của vở kịch này sẽ sớm xuất hiện trên sân khấu.
Đúng như mong đợi.
Nửa giờ sau, Lê Tê Trúc đá tung cửa nhà tôi.