Bạn Trai Giả Dối
Chương 2
3
Quan Triều là một thiếu gia sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Gia thế của anh tốt hơn Triệu Việt Xuyên nhiều.
Trước mặt người ngoài, anh lạnh lùng, xa cách và không thể với tới.
Tôi cũng từng nghĩ vậy.
Bình thường khi không có ai, tôi cũng hiếm khi trò chuyện với Quan Triều.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã tìm được một công việc.
Không ngờ, công ty này là một trong những ngành kinh doanh của nhà họ Quan.
Và Quan Triều đã trở thành ông chủ nhỏ của tôi.
Khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng xa hơn.
Tôi trở nên thân thiết với Quan Triều cách đây khoảng một tháng.
Khi tôi bất ngờ nhận được tin Triệu Việt Xuyên mất tích.
Tôi đã bị suy sụp suốt một thời gian dài.
Quan Triều với tư cách là người khởi xướng, cảm thấy áy náy, nói rằng anh phải thay mặt Triệu Việt Xuyên chăm sóc tôi.
Nhưng anh hơi tỉ mỉ quá.
Hàng ngày anh tự tay chuẩn bị ba bữa ăn và mang đến cho tôi.
Điều này khiến tôi rất ngại, tôi nói:
“Quan Triều, chuyện này không phải lỗi của anh. Việt Xuyên thích thể thao ngoài trời, kể cả không có lời mời của anh, thì anh ấy vẫn định tự mình đi leo núi.”
“Bố mẹ anh ấy còn không nói gì, em cũng chắc chắn sẽ không trách anh đâu.”
“Anh cứ làm việc của anh đi, em thực sự không cần anh ở đây... Bỏ cái áo đó xuống.”
Tôi vội vã tiến về phía trước.
Giật lấy chiếc áo lót từ tay anh.
“Em sẽ tự giặt những thứ này.”
Quan Triều nghiêm túc nói: “Anh giặt sẽ sạch hơn. Em chắc chắn là không cần anh giúp chứ?”
“Chắc chắn là không.”
Lúc đó tôi quá xấu hổ nên không để ý.
Anh đã chắp tay ra sau lưng.
Có chút tiếc nuối mà xoa xoa.
Sau này làm thế nào mà tôi phát hiện ra một bộ mặt khác của Quan Triều?
Có lẽ là vào một đêm nọ, tôi thức dậy để đi vệ sinh.
Tôi phát hiện ra Quan Triều vẫn còn ở nhà tôi và không rời đi.
Tôi đang định hỏi anh.
Khi vừa đến gần khe cửa, tôi đã nhìn thấy.
Phần thân trên của anh để trần.
Một tay anh cầm dây áo bằng ren của tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-gia-doi/chuong-2.html.]
Tay kia bị che khuất bởi cái tủ.
Trong ánh sáng mờ ảo, Quan Triều căng cứng cơ lưng, mạch m.á.u trên cánh tay hiện lên rõ rệt.
Tôi bị cảnh tưởng trước mắt làm cho hoảng sợ.
Không kìm được mà phát ra tiếng.
Quan Triều lập tức nhìn lại.
Khoảnh khắc anh nhìn thấy tôi.
Anh ngẩng đầu lên.
Trong cổ họng phát ra âm thanh trầm thấp.
4
Tôi đã phát hiện ra bí mật của Quan Triều.
Từ đó, tôi đã lên thuyền của anh.
Tôi biết tôi nên đẩy anh ra.
Không nên nuông chiều những cái ôm và nụ hôn của anh.
Nhưng tôi không thể kiềm chế được.
Có lẽ là vì, khi tôi sắp khóc đến mù mắt vì Triệu Việt Xuyên, chỉ có Quan Triều lặng lẽ ở bên cạnh tôi.
Cũng bởi vì——
Từ lâu tôi đã nghi ngờ việc Triệu Việt Xuyên mất tích chỉ là một trò lừa bịp.
Làm sao mà có chuyện con trai mất tích, mà cha mẹ ruột lại không đi trình báo, thậm chí còn cố gắng ngăn cản tôi làm vậy?
Làm sao có chuyện một người bạn thân thiết bị mất tích mà cả nhóm bạn lại không có phản ứng gì, vẫn tiếp tục mở tiệc ăn chơi?
Những nghi ngờ này của tôi cuối cùng đã được xác nhận vào ngày hôm nay.
Tất cả bọn họ đã cùng nhau hợp tác diễn một vở kịch cho tôi xem.
Ngay cả Quan Triều cũng là một phần quan trọng của vở kịch này.
Quay lại hiện tại.
Quan Triều vẫn không chịu buông tôi ra.
Tôi nói với giọng hơi mệt mỏi: “Anh đã nấu cơm chưa? Em đói quá.”
“Xong cả rồi. Đều là những món em thích.”
“Đi hâm nóng lại đi.”
“Được.”
Quan Triều lập tức đi hâm nóng đồ ăn.
Anh hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì khi tôi nói bằng giọng điệu ra lệnh như vậy.
Sau bữa tối.
Tôi cởi quần áo bên trong ra và ném cho anh ta.
“Đi giặt đi.”
Quan Triều dừng lại: “Anh có thể sao?”
“Ừ, hôm nay em mệt, không muốn giặt.”