Bạn Trai Giả Dối

Chương 1

Tháng thứ hai sau khi bạn trai tôi mất tích, tôi đã tận mắt nhìn thấy anh ta trên phố.

Anh ta ngạo mạn nói rằng:

“Mất tích? Tất nhiên là giả vờ rồi. Tại bạn gái tôi bám dính quá, nên tôi phải dạy cho cô ấy một bài học.”

“Tôi đã nhờ Quan Triều bịa chuyện giúp tôi, cô ấy không hề nghi ngờ gì cả.”

Quan Triều là người anh em tốt của anh ta.

Tôi giả vờ như không nghe thấy gì.

Sau khi về nhà, người đàn ông nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau.

“Hôm nay em có tìm được manh mối nào về cậu ấy không?”

“Không.”

Tôi hôn Quan Triều, giả vờ tiếc nuối nói:

“Có lẽ anh ấy thực sự đã c.h.ế.t rồi.”

 

1

 

Đã hai tháng kể từ khi Triệu Việt Xuyên mất tích.

 

Tôi bất ngờ nhìn thấy anh ta.

 

Anh ta đang ở cùng bạn vè, vẫn là cái vẻ kiêu ngạo ấy.

 

“Anh Xuyên, từ khi anh ‘mất tích’, ngay cả chúng tôi cũng rất ít khi gặp cậu.”

 

“Không còn cách nào.”

 

Triệu Việt Xuyên thản nhiên nói:

 

“Hoắc Giai Ngữ quá bám dính, quá kiểm soát, tôi phải dạy cho cô ấy một bài học.”

 

“Làm sao mà cậu nghĩ ra được chiêu mất tích này?”

 

“Là tôi đã bày cậu ấy đấy.”

 

Cô gái bên cạnh Triệu Việt Xuyên vui vẻ nhướng mày.

 

“Với cái đầu của cậu ấy, làm sao có thể nghĩ ra được ý tưởng hay ho như vậy? Cậu ấy vẫn là phải dựa vào tôi.”

 

“Đúng, đúng, em là người giỏi nhất.”

 

Triệu Việt Xuyên cười dung túng.

 

Tôi nhận ra cô gái đó.

 

Lê Tê Trúc là cô gái duy nhất trong nhóm bạn của Triệu Việt Xuyên.

 

“Nhưng mà chơi lớn như vậy, Hoắc Giai Ngữ không nghi ngờ sao?”

 

“Tôi đã nhờ Quan Triều che giấu giúp tôi, không vấn đề gì đâu.”

 

Mọi người đều hiểu ra.

 

“Thảo nào, có Quan Triều làm người chống lưng, còn ai nghi ngờ nữa?”

 

“Vẫn phải nhờ người đáng tin cậy là đại thiếu gia Quan.”

 

Lê Tê Trúc cười lạnh: “Rõ ràng là vì Hoắc Giai Ngữ ngu ngốc.”

 

Tôi chờ Triệu Việt Xuyên phản bác.

 

Nhưng điều tôi nhận được lại là giọng nói dịu dàng dỗ dành của anh ta:

 

“Đúng vậy, cô ấy đâu có thông minh và xinh đẹp như cậu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-gia-doi/chuong-1.html.]

 

Mọi người xung quanh đều ồn ào.

 

Có vẻ như họ đã quen với điều này từ lâu rồi.

 

“Anh Xuyên, sao cậu không cứ ở bên Lê Tư Trúc đi, cần gì tìm bạn gái nữa.”

 

“Tôi không ăn cỏ gần nhà.”

 

“Biến đi. Tôi cũng không thích cậu đâu.”

 

Hai người bọn họ đều tỏ ra châm biếm nhau.

 

Nhưng đôi chân dưới gầm bàn thỉnh thoảng cọ vào nhau.

 

Vào cuối cuộc trò chuyện, có người hỏi:

 

“Mất tích lâu như vậy cũng không phải là chuyện hay. Anh Xuyên, cậu định khi nào thì về?”

 

“Cứ chờ đi.”

 

Triệu Việt Xuyên vô cùng tự tin.

 

“Khi nào Hoắc Giai Ngữ tìm tôi đến phát điên, tôi sẽ trở về.”

 

2

 

Hôm nay tôi đã định đến đồn cảnh sát để trình báo.

 

Nhưng giờ tôi đã đổi ý.

 

Tôi đi mua đồ ăn vặt yêu thích của mình.

 

Rồi còn làm một liệu trình SPA thư giãn nữa.

 

Khi tôi về đến nhà thì trời đã tối rồi.

 

Trong nhà không bật đèn.

 

Tôi tưởng Quan Triều đã đi rồi.

 

Tôi vừa thay dép xong thì bỗng nhiên có người ôm chầm lấy tôi từ phía sau.

 

Người tôi cứng đờ, tôi hỏi: “Anh uống rượu à?”

 

Quan Triều không trả lời.

 

“Hôm nay em đã đi đâu vậy? Sao không trả lời điện thoại của anh?”

 

“Xin lỗi, em không xem điện thoại.”

 

“Có manh mối gì về Triệu Việt Xuyên không?”

 

“Than ôi, không.” Giọng điệu của tôi đầy tiếc nuối.

 

Quan Triều ôm tôi chặt hơn, hơi thở của anh phả vào cổ tôi.

 

“Tất cả là lỗi của anh. Nếu không phải anh nhất quyết rủ cậu ấy đi leo núi thì cậu ấy đã không bị mất tích.”

 

Anh có vẻ hối hận thực sự… Nếu đầu lưỡi ấm áp của anh không chạm vào dái tai tôi.

 

Quan Triều là một trong những người anh em tốt của Triệu Việt Xuyên.

 

Sau khi Triệu Việt Xuyên biến mất, bọn họ một người ở ngoài sáng, một người ở trong bóng tối.

 

Quán Triều phụ trách diễn trò “hối hận”.

 

Nhưng Triệu Việt Xuyên dường như không biết.

 

Người anh em này của anh ta...

 

Cách hối hận... có chút đặc biệt.

Bạn cần đăng nhập để bình luận