Bạn Trai Giả Dối
Chương 10
Cô ta phản biện:
“Chúng tôi quen nhau từ nhỏ. Trong mắt cậu ấy tôi chỉ là một thằng con trai, hoàn toàn không có ý định quyến rũ.”
Không ngờ, lời bào chữa này lại khiến cư dân mạng càng bất bình hơn.
“Thật kinh tởm! Lúc hai người ở bên nhau, sao không nói mình là con trai đi?”
“Ghét nhất là kiểu tình bạn khác giới mà không có ranh giới rõ ràng.”
“Khuyên các chị em đừng hẹn hò với những chàng trai có nhóm bạn trai gái chơi chung.”
Lê Tê Trúc mất việc và rơi vào cảnh cùng đường, đành phải đến cầu cứu Quan Triều.
Ngày cô ta đến tìm Quan Triều, tôi cũng có mặt ở đó.
Nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy và lo lắng của Lê Tê Trúc qua chuông cửa.
Quan Triều không mở cửa cho cô ta, thay vào đó, anh hỏi tôi: “Có gặp cô ấy hay không, tùy em quyết định.”
“Gặp, tất nhiên là phải gặp, xem cô ta muốn nói gì.”
“Được.”
Tôi tránh vào phòng trong để họ có không gian nói chuyện.
Nhưng hiệu quả cách âm chỉ ở mức trung bình, cuộc trò chuyện của họ đều lọt vào tai tôi.
Lê Tê Trúc nức nở: “Quan Triều, bây giờ chỉ có cậu mới có thể giúp tôi.”
Quan Triều thờ ơ: “Giúp thế nào?”
“Tôi biết cậu đang ở cùng Hoắc Giai Ngữ.”
“Ừ.”
“Cậu chỉ là chơi đùa với cô ta thôi đúng không? Gia đình cậu còn khá giả hơn chúng tôi, cậu không thể nào yêu một cô gái bình thường như Hoắc Giai Ngữ được.”
“Một cô gái bình thường là như thế nào?”
Quan Triều lạnh lùng hỏi: “Chúng ta đều là người bình thường, Lê Tê Trúc. Đến nước này rồi mà cậu vẫn còn kiêu ngạo như vậy sao?”
Lê Tê Trúc nghẹn ngào, không dám cãi lời.
“Dù sao thì chỉ cần cậu đứng lên nói rằng tất cả những chuyện này đều là do Hoắc Giai Ngữ dàn dựng để lừa gạt cậu. Nếu thành công, sau này tôi sẽ giới thiệu cho cậu một cô gái xinh đẹp hơn.”
Quan Triều cười khẩy:
“Cậu cứ mơ đi.”
Lê Tê Trúc
Lo lắng: “Chúng ta không phải là bạn tốt sao?”
“Nếu không có Hoắc Giai Ngữ thì ai muốn làm bạn với cậu?”
“C-cái gì cơ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-gia-doi/chuong-10.html.]
“Không hiểu sao? Vậy thì để tôi giải thích rõ ràng nhé – chính vì Hoắc Giai Ngữ mà tôi mới gia nhập vào nhóm đạo đức giả của các cậu.”
Lần này, không chỉ có Lê Tê Trúc bị kinh ngạc.
Tôi cũng ngạc nhiên.
Quan Triều chậm rãi nói:
“Tôi gặp Hoắc Giai Ngữ vào năm thứ nhất và vô cùng ấn tượng với cô ấy. Đáng tiếc lúc đó tôi không kịp hỏi tên và cách liên lạc.”
“Đến khi gặp lại thì cô ấy đã ở cùng với Triệu Việt Xuyên rồi.”
Lê Tê Trúc hít một hơi rồi nói: “Cậu gia nhập hội chúng tôi chỉ vì...”
“Đúng vậy, để tìm cơ hội đào tường.”
“Cậu điên à? Họ đã hẹn hò được hai năm rồi!”
“Tôi cũng đã đợi hai năm rồi.”
Quan Triều mỉm cười tự hào.
“Trời không phụ người có lòng. Cuối cùng tôi cũng cũng chờ được cơ hội này.”
“Thì ra là cậu đồng ý che giấu giúp Triệu Việt Xuyên, thực ra...”
Quan Triều gật đầu:
“Bề ngoài thì là để trả ơn Triệu Việt Xuyên. Nhưng thực ra, ngay từ đầu, tôi đã có kế hoạch của riêng mình.”
Trong màn kịch lớn này.
Mỗi người đều có mục đích riêng.
Chỉ có Quan Triều luôn ẩn giấu đến cùng.
Sắc mặt Lê Tê Trúc tái nhợt: “Quan Triều, cậu quá mưu mô rồi.”
17
Sau khi Lê Tê Trúc rời đi.
Tôi khoanh tay nói với Quan Triều: “Anh giỏi thật, ngay cả em cũng bị lừa.”
“Nếu không lừa thì sao anh có thể thăng chức được?”
“Ý anh là gì?”
Quan Triều có bất đắc dĩ: “Trên danh nghĩa, anh là bạn tốt của Triệu Việt Xuyên. Nếu anh công khai ngay từ đầu thì em sẽ chẳng thèm để ý đến anh nữa.”
“Vì vậy, anh đã suy nghĩ và quyết định đóng vai kẻ xấu.”
“Là anh đã chủ động quyến rũ em, khiến em thay lòng. Tất cả tội lỗi đều là do anh.”
Quan Triều xuất hiện trong cuộc đời tôi như một người sám hối.
Chăm sóc tôi chu đáo đến từng chi tiết.
Giả vờ vô tình khoe thân hình đẹp của mình.