Bạn Trai Giả Dối
Chương 5
8
Quan Triều tỉnh lại từ cơn sóng cuồng của dục vọng.
Anh nhanh chóng giảm âm lượng điện thoại và giọng nói cũng bình tĩnh trở lại:
“Một cô gái mà cậu không biết.”
“Nhưng tại sao lại có giọng giống như Giai Giai?”
“Cậu nghe nhầm rồi. Không có gì thì cúp máy đi. Đừng làm phiền tôi nữa.”
Quan Triều cúp điện thoại.
Anh quay lại ôm tôi và âu yếm nói: “Tiếp tục đi, từ giờ anh sẽ rất tập trung”.
“Đừng tiếp tục nữa. Anh không sợ Triệu Việt Xuyên lập tức tới g.i.ế.c anh sao?”
Quan Triều sửng sốt.
Tôi tiếp tục: “Anh ấy hẳn là đang trốn trong ngôi nhà ở ngoại ô thành phố, đúng không? Lái xe đến đây chỉ mất nửa tiếng.”
“Em... đã nghe thấy?”
“Nói thật thì em đã gặp anh ấy rồi.”
Biểu cảm của Quan Triều trở nên phức tạp.
Một lúc lâu sau anh mới tiêu hóa được mọi thứ.
“Vậy là em đã biết là cậu ấy không mất tích.”
“Phải.”
“Em không giận sao?”
“Em rất tức giận, nhưng em đã nhanh chóng nghĩ thông suốt rồi. Tức giận với loại người như vậy, chỉ làm hại cho sức khỏe của mình.”
Ngày tôi gặp Triệu Việt Xuyên, tôi cũng không có xông vào tranh cãi với anh ta.
Cũng không gào thét.
Tôi không hỏi tại sao anh ta lại lừa dối tôi.
Anh ta đã khốn nạn như vậy rồi.
Tôi còn mong đợi miệng chó có thể mọc ra ngà voi sao?
Tôi nhìn Quan Triều: “Còn anh? Anh không có gì để nói với em sao?”
Quan Triều là người duy nhất trong nhóm của họ phản đối kế hoạch “giả vờ mất tích”.
Tôi thực sự tò mò, điều gì đã khiến anh đồng ý giúp đỡ.
“Anh nợ cậu ấy một ân huệ.”
Quan Triều giống như trút bỏ được một gánh nặng.
Anh có gì nói nấy với tôi.
“Triệu Việt Xuyên đã giúp anh một việc lớn và cậu ấy đã dùng điều này làm vũ khí đạo đức để đe dọa buộc anh phải giúp cậu ấy.”
“Nhưng dù sao đi nữa, anh cũng không nên nói dối em. Anh xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi, em rất vui vì anh đã tham gia vở kịch này.”
“Ý em là gì?”
Tôi véo cằm Quan Triều và mỉm cười:
“Anh có muốn phản bội họ, trở thành đồng phạm với em không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-gia-doi/chuong-5.html.]
9
Đúng như tôi dự đoán.
Triệu Việt Xuyên quả thực không yên tâm nên đã đích thân tìm đến đây.
Vào lúc một giờ sáng, anh ta lặng lẽ bước vào nhà tôi.
Căn nhà này là tôi thuê, dấu vân tay của Triệu Việt Xuyên có thể mở khóa cửa.
Tôi đang nằm ngủ trong chăn, rất yên tĩnh.
Giường chiếu sạch sẽ.
Trong phòng ngủ không có bất kỳ đồ đạc nào của đàn ông.
Trên tủ đầu giường có khăn giấy lau nước mắt và ảnh của chúng tôi.
Triệu Việt Xuyên cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhưng anh ta không biết rằng tôi đang giả vờ ngủ.
Chiếc camera trên bàn ghi lại mọi hành động của anh ta.
Nếu anh ta dám động vào tôi, người theo dõi ở tầng hầm Quan Triều sẽ lập tức chạy lên.
Triệu Việt Xuyên gạt bỏ nỗi nghi ngờ rồi rời đi.
Anh ta lại đi gặp Quán Triều.
Hai người gặp nhau tại một cửa hàng tiện lợi.
“Xin lỗi cậu, vừa rồi tôi hiểu lầm cậu.” Triệu Việt Xuyên nói.
“Không sao.”
“Bạn gái của anh đâu?”
“Ngủ rồi, không muốn ra ngoài.”
“Giọng cô ấy nghe giống hệt Giai Giai. Lần sau nhất định phải dẫn cô ấy ra ngoài gặp mặt đấy.”
Quan Triều không phản ứng gì.
Triệu Việt Xuyên có vẻ hơi tiều tụy: “Quan Triều, cậu nói xem tôi có nên quay về không?”
“Sao lại nghĩ vậy?”
“Dạo này tôi ngủ không ngon.”
Triệu Việt Xuyên nhấp một ngụm rượu, mắt mũi đều đỏ lên.
“Trước đây khi ở bên Giai Giai, tôi luôn cảm thấy cô ấy giám sát tôi quá mức. Giờ được tự do rồi nhưng tôi lại thấy không quen...”
“Nhiều đêm rồi tôi không ngủ được.”
“Tôi nghe nói tuần này Giai Giai không tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về tôi nữa. Tôi... Tôi rất sợ mình sẽ gặp rắc rối.”
Quan Triều an ủi anh ta:
“Đừng lo lắng, cô ấy vẫn chưa từ bỏ cậu đâu. Gần đây cô ấy còn muốn đi báo án nữa.”
“Không thể báo án. Báo án sẽ bị lộ.”
“Tôi biết. Tôi đã ngăn cô ấy lại. Tuần này cô ấy không khỏe, đúng lúc không chú ý đến nữa.”
“Cô ấy ổn chứ?”
“Chỉ là cảm lạnh thôi, không có gì to tát đâu.”
Triệu Việt Xuyên thở dài: “Tôi hối hận vì đã khiến Giai Giai phải chịu nhiều đau khổ như vậy...”