Bạn Trai Giả Dối

Chương 4

6

 

Quan Triều bước ra khỏi phòng tắm.

 

Quần áo đã được giặt xong.

 

Anh trông có vẻ bình tĩnh, nhưng khóe mắt vẫn còn đỏ.

 

Tôi mỉm cười với anh: “Bàn tay anh dùng có tốt không?”

 

Quan Triều sửng sốt.

 

Mặc dù tôi đã phát hiện ra bí mật của anh.

 

Cũng nhận được những cái ôm và nụ hôn.

 

Nhưng chúng tôi vẫn chưa phát triển đến bước tiếp theo.

 

“Kia kìa,” Tôi chỉ vào quần áo mình: “Có thứ gì dính trên đó không?”

 

“… Anh đã giặt sạch rồi, em có thể kiểm tra.”

 

“Đừng lo, em không ghét anh đâu.”

 

Tôi quan sát Quan Triều.

 

Anh cao 1,87 mét, với tỷ lệ cơ thể gần như hoàn hảo.

 

Nhìn từ góc độ nào cũng thấy ngoại hình của anh vượt trội hơn Triệu Việt Xuyên nhiều.

 

“Có lẽ em phải nhờ anh giặt một chiếc váy nữa.”

 

“Cái gì?”

 

Quan Triều cúi đầu nhìn tôi.

 

Anh vẫn chưa hiểu ý nghĩa của câu này.

 

Tôi đã cởi bỏ quần áo, nhón chân lên và chủ động hôn anh.

 

“Quan Triều, có lẽ Triệu Việt Xuyên thật sự đã c.h.ế.t rồi.”

 

Tôi nói với vẻ tủi thân: “Đêm nay, anh ở lại với em được không?”

 

7

 

Sau ngày hôm đó.

 

Chỉ cần tôi vẫy tay một cái, Quan Triều sẽ tới.

 

Chúng tôi hiểu nhau rất rõ.

 

Thậm chí còn cả với Triệu Việt Xuyên.

 

Quan Triều rất quan tâm đến cảm xúc của tôi.

 

Cho nên xét về mặt trải nghiệm thì anh thậm chí còn tốt hơn và thú vị hơn Triệu Việt Xuyên.

 

Hơn nữa, thể hình và sức lực của hai người đàn ông hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

 

Tôi bắt đầu cảm thấy hối tiếc.

 

Tại sao tôi không tiến hành đi bước này sớm hơn?

 

Tại sao lại phải tốn thời gian vào một người đã c.h.ế.t như Triệu Việt Xuyên?

 

Quan Triều không nhận ra điều gì khác thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-gia-doi/chuong-4.html.]

 

Bởi vì tôi đã xóa lịch sử trò chuyện đó.

 

Bất cứ khi nào có cơ hội, tôi lại mượn điện thoại của anh và kiểm tra lịch sự chat.

 

Mấy ngày nay tôi không tìm kiếm manh mối về Triệu Việt Xuyên nữa.

 

Triệu Việt Xuyên có vẻ lo lắng.

 

Anh ta tag tất cả các thành viên trong nhóm.

 

【Có chuyện gì thế? Tại sao đột nhiên Giai Gian lại không tìm tôi nữa?】

 

Một người bạn nói:【Anh Xuyên, đừng lo lắng, có thể dạo này cô ấy mệt mỏi và không có năng lượng.】

 

【Không thể nào. Giai Giai dù có mệt hay bận cũng sẽ tìm tôi.】

 

【Tôi có nên quay về không?】

 

Công chúa Trúc Trúc:【Khoan đã. Hãy để cô ấy chờ thêm một thời gian nữa, giờ mà cậu quay về thì mọi công sức đều uổng phí.】

 

Triệu Việt Xuyên:【Không được, ngày mai tôi phải về xem sao.】

 

Công chúa Trúc Trúc:【Triệu Việt Xuyên, cậu bị điên rồi à? Tôi đã phải rất vất vả để lập kế hoạch cho cậu mà giờ cậu lại không làm theo. Cậu coi tôi là cái gì chứ?】

 

【Là phụ nữ, sao tôi không hiểu được chút mưu kế của cô ấy? Tôi đoán là cô ấy đã nghe được tin gì đó nên muốn ép cậu phải xuất hiện.】

 

【Cứ để tôi xử lý cô ấy.】

 

Triệu Việt Xuyên im lặng một lát.

 

Cuối cùng vẫn là nghe theo.

 

【Được, tôi sẽ nghe lời cậu.】

 

Mặc dù nói vậy nhưng Triệu Việt Xuyên vẫn còn lo lắng.

 

Ban đêm, anh ta bí mật gọi điện cho Quan Triều.

 

Khi cuộc gọi điện đến, tôi đang ngồi chồm hỗm lên người Quan Triều.

 

Hiển thị là người gọi không xác định.

 

Tôi chủ động nhấn nút trả lời rồi áp điện thoại vào tai Quan Triều.

 

“Alo bạn ơi, tôi chỉ lo lắng nên mới tới hỏi thăm tình hình thôi.”

 

“Gần đây có chuyện gì xảy ra với Giai Giai không?”

 

Quan Triều nghĩ rằng tôi không nghe rõ giọng nói trên điện thoại.

 

Anh trả lời một cách mơ hồ: “Cô ấy... ổn.”

 

“Mẹ kiếp, Quan Triều, giọng nói của cậu sao thế? Bên cạnh cậu có đàn bà à?”

 

“… Sao biết?”

 

“Nghe là biết cậu đang hạnh phúc. Có phải là tôi đang làm phiền chuyện tốt của cậu không? Hôm nào dẫn đến gặp chúng tôi nhé—”

 

Triệu Việt Xuyên chưa nói hết lời.

 

Tôi đột nhiên lên tiếng, nói với Quan Triều: “Nói xong chưa? Tập trung vào đi.”

 

Điện thoại im lặng một lúc.

 

Khi Triệu Việt Xuyên nói tiếp, giọng nói của anh ta đã thay đổi:

 

“Quan Triều, bây giờ cậu đang ở với ai?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận