Cơm tối xong, Lưu Kim Bảo chạy sang gọi Tần Dao và bọn trẻ qua nhà cũ ăn cơm.
"Ông nội, cha, nương con một chảo thịt xào cháy cạnh, hôm nay thịt ăn !" Lưu Kim Bảo phấn khởi reo lên, còn vui hơn cả ngày Tết. Bởi vì thịt hôm nay còn nhiều hơn cả Tết năm ngoái.
Là bà nội , hôm nay hưởng phúc của thím Ba, ăn thì cứ mở bụng mà ăn một bữa cho đời. Thế nên nương nó mới đem nửa dải thịt lợn xào, đầy ắp một chậu lớn. Chỉ mới nghĩ đến thôi, Lưu Kim Bảo cầm lòng mà chảy nước miếng. Nó sợ sang muộn thì thịt em Đại Lang, Nhị Lang ăn hết mất, nên cứ luôn miệng giục cha và ông nội nhanh lên.
"Vợ lão tam, chúng qua bên ăn cơm thôi. Cứ để lão đại ở đây trông lão tam, lát nữa con ăn xong về đổi ca cho nó." Lão Lưu đầu lên tiếng gọi Tần Dao.
Tần Dao lắc đầu: "Thôi ạ, con ở đây trông cho. Cha và cứ về , lát nữa bảo em Đại Lang ăn xong thì về sớm một chút, mang cho con một phần là ."
Nói đoạn, cô nhà tìm một chiếc bát đưa cho Lưu Kim Bảo, để lát nữa Đại Lang còn cái mà đựng thức ăn mang về.
Lão Lưu đầu cứ ngỡ cô tình sâu nghĩa nặng với chồng, chứ cái sức ăn của Tần Dao. Cô mà sang đó, ăn ít thì no, mà ăn nhiều thì khác khỏi ăn, chi bằng ở nhà tự nấu một nồi cơm, ăn một cho sướng cái bụng.
Trương thị nắm quyền quản gia mười mấy năm, giỏi nhất là tài đong gạo. Trong nhà mỗi mỗi ngày ăn bao nhiêu, mỗi bữa chia bao nhiêu cơm, bao nhiêu thức ăn đều định lượng rõ ràng, đảm bảo ai cũng ăn no tầm bảy phần. Nếu mùa vụ, xuống ruộng việc nặng sẽ ăn nhỉnh hơn một chút. Cái tài giờ truyền sang tay dâu cả Hà thị, thậm chí còn lợi hại hơn cả Trương thị, đến một miếng cháy cũng chẳng thừa . Tần Dao ngày đầu tiên tới đây, theo Lưu Quý sang nhà cũ ăn một bữa là thấy "mở mang tầm mắt" .
Thấy Tần Dao kiên quyết, Lão Lưu đầu cũng thêm gì nữa. Ông gọi hai con trai , cất kỹ t.h.u.ố.c lấy từ chỗ thầy lang về, dặn dò Tần Dao nhớ t.h.u.ố.c cho Lưu Quý mỗi ngày hai , cả nhà kéo về.
Căn nhà ồn ào cuối cùng cũng yên tĩnh , Tần Dao khẽ thở phào, xắn tay áo bắt đầu bận rộn. Trước tiên cô tìm cây đèn dầu mới mua hôm nay thắp lên, đặt bệ bếp, đó nổi lửa nấu cơm. Cô nấu một nồi cháo trắng thật đặc. Mùi thơm lúc đầu còn thoang thoảng, khi lửa to dần, hương thơm càng lúc càng đậm đà. Mùi gạo mới thanh khiết quẩn quanh căn nhà, xộc thẳng mũi khiến khỏi cồn cào gan ruột.
Tần Dao rút bớt một thanh củi, vặn nhỏ lửa để cháo bếp ninh liu riu. Nhân lúc cháo chín, cô gian buồng phụ chuyển sáu bao lương thực sang nhà chính, đó trải giường cho bốn đứa nhỏ. Đống rơm cũ ném ngoài cửa để dành nhóm lửa, bộ chăn đệm cứng hôi cũng vứt đống rơm ngoài hiên để đó tính .
Tấm đệm cọ mới mua lấy một tấm trải lên phản gỗ, đó trải thêm tấm ga giường cũ (đồ qua tay khác nhưng vẫn còn ), đắp lên chiếc chăn bông dày mới mua, cả chiếc giường trông đổi khác. Gian buồng phụ vẫn còn chút gian, Tần Dao phân vân giữa việc về nhà chính ngủ dựng thêm một chiếc giường nữa ở đây, cuối cùng cô chọn ở buồng phụ.
Gian nhà chính vì là phòng khách, phòng ăn, là kho chứa đồ nên tính riêng tư . Hơn nữa giờ còn một gã đàn ông đang đó, Tần Dao thuận thế trải luôn một ổ đất trong buồng phụ. Số rơm dọn cô mang trải ở góc tường, bên đặt tấm đệm cọ, ga giường và chăn bông, trông cũng êm ái.
Sắp xếp giường chiếu xong xuôi, chăn bông còn dư cô xếp gọn gàng giường, đợi khi nào xong nội thất và sửa nhà sẽ trải . Suy nghĩ một lát, cô cầm một chiếc chăn mỏng sang nhà chính, thẳng tay ném lên Lưu Quý.
Lưu Quý đang rét run cầm cập thì mừng rỡ khôn xiết, vội vàng vơ lấy chăn đắp lên . Quần áo cũ của đám Lâm Nhị Bảo lột sạch, lúc về chỉ khoác một bộ đồ vải gai rách rưới, Lưu Bách lau rửa xong cũng chỉ mặc bộ đó cho . Bộ chăn đệm cũ Tần Dao đây vốn là đồ cũ của nhà họ Lưu, ấm áp thì ngược còn nặng c.h.ị.c.h như đá đè, vốn đang thương nên đắp suýt nữa thì thở nổi.
Nếu là , oang oang cái mồm lên đòi hỏi như ông tướng , nhưng thì hèn thấy rõ. Ngửi thấy mùi cháo trắng thơm lừng từ ngoài đưa , bụng đói đến mức kêu vang "ùng ục" mà cũng chẳng dám rên rỉ lấy một tiếng. Hắn chỉ sợ Tần Dao chợt nhớ đến , nhân lúc nhà và em đây mà "tiễn" luôn.
Tần Dao cái mặt bôi đầy thảo d.ư.ợ.c của , lạnh giọng quát: "Cẩn thận đấy, đừng bẩn cái chăn mới mua của !"
Chiếc chăn vốn đang đắp đến cổ liền lặng lẽ tụt xuống một chút. Gương mặt bết bát t.h.u.ố.c chỉ lộ một đôi mắt đen trắng rõ ràng, trông đáng thương vẻ cảnh giác Tần Dao. Ngay khoảnh khắc cô định bước chân cửa, đột nhiên lấy hết can đảm lên tiếng:
"Nương t.ử... sai ."
Tần Dao khựng bước, , nheo mắt gã đàn ông đang run rẩy giường bằng ánh mắt đầy nguy hiểm. Dưới cái áp bức , Lưu Quý bấm thật mạnh vết thương chân, dùng cơn đau thấu xương để kích thích bản cụp mắt xuống. Hắn mở to đôi mắt đào hoa duy nhất còn lành lặn, chân tình thiết tha :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-me-ke-toi-cai-tao-ca-nha-ban-ron-lam-ruong/chuong-26-nuong-tu-ta-sai-roi.html.]
"Nương t.ử, thật sự sai . Ta thề, từ nay về bao giờ lêu lổng nữa. Đợi vết thương lành hẳn, sẽ tu chí tìm việc , kiếm tiền nuôi gia đình, nuôi nàng, nuôi lũ trẻ, để sống sung túc..."
Tần Dao lạnh lùng nhướng mày: "Ngươi chắc chứ?"
Đầu Lưu Quý gật như giã tỏi: "Lưu Quý xin thề với trời, nương t.ử bảo hướng Tây tuyệt đối dám hướng Đông, bảo hướng Đông bao giờ hướng Tây. Nếu lời gian dối, trời tru đất diệt, cho c.h.ế.t t.ử tế!"
Thấy ánh mắt Tần Dao bớt gay gắt, vội vàng bồi thêm: "Nương t.ử, nàng vì kiếm tiền chuộc mà liều mạng rừng săn b.ắ.n..."
Tần Dao: "Ngươi nghĩ nhiều quá ."
Hắn ngẩn một chút, tiếp tục: "Trước đúng là một thằng khốn, điều, với nương t.ử. Từ nay về nhất định đối xử với nương t.ử, việc nặng việc bẩn trong nhà cứ để lo, nàng chỉ việc nghỉ ngơi thôi... ai da!"
Cái mồm dẻo kẹo đang dông dài thì trong lúc xúc động lỡ rách vết thương mặt, Lưu Quý đau đến mức hít hà, nước mắt suýt thì trào .
Tần Dao "tặc" lưỡi một tiếng: "Tốt nhất là ngươi hãy nhớ lấy những lời ."
"Có điều, nhớ lúc nãy Lâm Nhị Bảo , ngươi bảo là mụ vợ độc ác?"
Lưu Quý đau đến mức rơi nước mắt, xen lẫn lộn giữa kinh hãi và tủi mà rơi xuống.
"Nương t.ử oan cho quá! Lòng đối với nương t.ử là chân tâm thật ý, trời đất chứng giám, chuyện nàng ? Chắc chắn là Lâm Nhị Bảo hãm hại !"
Nói to quá động đến vết thương, nước mắt lã chã tuôn rơi hòa cùng đống thảo d.ư.ợ.c mặt, trông thật chẳng cả! Tần Dao chán ghét giơ tay hiệu bảo đừng rên rỉ nữa, đôi mắt cô sớm thấu tâm can : "Nói , ngươi cái gì?"
Lưu Quý nuốt nước miếng, ánh mắt tự chủ mà liếc về phía gian bếp.
Tần Dao bước ngoài : "Từ bây giờ, mỗi miếng cơm ngươi ăn, mỗi món đồ ngươi dùng, cộng thêm khoản nợ ba mươi tám lạng trả cho Lâm Nhị Bảo hôm nay, đều sẽ ghi sổ sách..."
"Đợi vết thương lành , hãy ngoan ngoãn tìm việc, lụng mà trả nợ cho ."
Tần Dao đặc biệt nhấn mạnh câu , dùng chính lời Lưu Quý để vặn . Cô lấy bát múc một bát cháo trắng, rắc thêm một nhúm đường cát, bưng phòng đặt mặt .
Nhìn bát cháo trắng thơm lừng, ai mà còn giữ nổi lý trí nữa? Chẳng màng đến thương tích đầy , Lưu Quý gồng bò dậy, bưng bát cháo húp lấy húp để. Vừa ăn : "Đều theo nương t.ử cả, nương t.ử bảo ."
Húp hai ngụm cháo nóng hổi miệng, nóng đến mức tê dại cả nhưng vì trong cháo thêm đường trắng, tiếc rẻ chẳng nỡ nhổ , cứ thế xuýt xoa nuốt ực bụng.
Dù thì cứ ăn no cái , lát nữa nhắm mắt , bảo là ngủ một giấc dậy quên sạch sành sanh, chẳng nhớ hứa hẹn gì với cô là xong.
Có điều , cái tâm tính vô đó của Tần Dao thấu từ lâu. Hắn mà dám "quên", cô cả nghìn cách để giúp phục hồi trí nhớ!