Hai em đ.â.m trúng lòng tự ái lúc vẫn hề , thấy phía lùm cây thêm nhiều cành khô, cả hai mừng rỡ định chạy tới nhặt. Tần Dao gọi giật hai đứa , bảo về theo cô lên núi. Ngọn núi nhỏ nơi dân làng đốn củi chỉ vài loài thú nhỏ, lớn trông chừng thì vẫn an .
Đại Lang và Nhị Lang tuy chút ngơ ngác nhưng vẫn ngoan ngoãn theo cô lên núi. Lên đến giữa sườn dốc, Tần Dao chọn một nơi cây cối rậm rạp, ném sợi dây thừng xuống, bảo hai em đợi ở đất trống bằng phẳng, còn thì cầm d.a.o rựa lách bụi rậm.
Tần Dao tiên c.h.ặ.t hai cành cây chạc, cho Đại Lang một cái giá đỡ củi ba chân, đó mới tiến sâu hơn để phát cây đốn củi. Tốc độ của cô cực nhanh, những cành củi to bằng bắp tay trẻ con cứ liên tiếp ném khỏi bụi cỏ, chẳng mấy chốc chất thành một đống lớn.
Đại Lang và Nhị Lang kinh ngạc : Nhiều củi quá! nhanh đó, chúng phát hiện chỗ dường như quá nhiều . Ừm, chắc chắn là kế định c.h.ặ.t nhiều một chút đó sẽ thong thả mang dần về nhà.
Nào ngờ, Tần Dao đem bộ củi mà đến đàn ông lực điền cũng gánh hai chuyến mới hết bó thành hai bó lớn, chọn một cành chắc chắn nhất đòn gánh, trực tiếp gánh lên vai. Cô bước thử vài bước tại chỗ, cảm thấy trọng lượng vẫn còn nhẹ, liền chọn thêm vài cành từ giá củi của Đại Lang nhét thêm, thấy ý mới hiệu cho hai em đeo giá củi và gùi của lên để về nhà.
Đại Lang từng thấy cái giá củi ba chân bao giờ, dân làng thường chỉ bó củi vác , ai khỏe thì gánh , thấy ai dùng loại nạng . Tần Dao đành đặt gánh xuống, nhấc cái giá củi đặt lên bờ vai nhỏ bé của Đại Lang, bảo bé vịn hai cái chân nạng kéo dài . Hơn mười cân củi nhờ giá đỡ mà lực phân tán đều bộ vai vì dồn một điểm, Đại Lang kinh ngạc phát hiện gánh củi trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
Trong gùi đều là những cành củi nhỏ mà Tần Dao c.h.ặ.t sẵn, dùng để mồi lửa , trông thì đầy gùi nhưng thực chất nặng, chỉ tầm tám chín cân. Nhị Lang thể cõng .
"Đi ?" Tần Dao hỏi.
Hai em gật đầu, lòng tràn ngập niềm vui thu hoạch. Đặc biệt là khi thấy hai bó củi khổng lồ vai Tần Dao, trong lòng chúng kinh ngạc khâm phục. Chúng từng thấy ai gánh khỏe hơn dì!
Ba con từ núi xuống, băng qua cánh đồng của thôn mới về đến nhà. Dân làng đầu tiên phát hiện đống củi ngang vai Đại Lang, gần mới thấy một cái nạng đỡ lấy củi, Đại Lang chỉ việc vịn hai cái chân nạng đưa , vác vai thong thả. Mà củi đó còn nhiều hơn hẳn kiểu bó vác thông thường.
Sao họ nghĩ việc cái giá đỡ nhỉ, trông cũng khó, chỉ là hai cành cây chạc gắn thêm một miếng ván ngang ở giữa thôi, mà đôi vai nhẹ nhõm bao nhiêu. Sau đó, tầm mắt vô thức thu hút bởi hai bó củi lớn đang tự di chuyển. Một bó củi đó thôi bằng hai bó của khác, cộng ít nhất cũng hai trăm năm mươi, sáu mươi cân.
"Ái chà, chẳng là nàng dâu mới nhà Lưu lão tam ?"
Dân làng phát hiện giữa hai bó củi đang di chuyển hóa một bóng , chỉ vì vóc dáng gầy nhỏ nên củi che khuất. Điều khiến họ kinh ngạc hơn cả là chính là Tần nương t.ử nhà họ Lưu.
"Sao cô sức vóc lớn đến thế chứ!"
Người dân đồng cứ ngây tiễn ba con qua mắt, cho đến khi bóng dáng họ khuất hẳn, cái cằm vì kinh ngạc mà rớt xuống mới chậm chạp khép . Sau đó, tin đồn Lưu lão tam cưới một vợ lực điền bắt đầu lan truyền khắp thôn.
Chiều tối, khi Tần Dao dẫn bốn em mang giày rơm xong khu vực giếng nước đầu thôn để bày hàng, cô trở thành "mụ Dạ Xoa lực điền" trong miệng dân làng!
Vào thời điểm , xong việc đồng áng, cách bữa tối vẫn còn một thời gian nên thường thích tụ tập bên giếng nước nghỉ ngơi, qua khá đông. Đám trẻ con đang nô đùa gốc cây to cạnh giếng, thấy Tần Dao xuất hiện liền "A!" lên một tiếng kinh hãi, chạy tản như ong vỡ tổ, nấp lưng cha ông bà, sợ hãi tò mò quan sát cô.
Tần Dao nhướng mày, thật đúng lúc, thế là cô ngay một chỗ để bày hàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-me-ke-toi-cai-tao-ca-nha-ban-ron-lam-ruong/chuong-11-bay-hang.html.]
"Bày ." Tần Dao hất cằm hiệu cho bốn đứa nhỏ đang xếp hàng như "vạch sóng Wi-Fi" mặt.
Tam Lang và Tứ Nương trải tấm chiếu rách mang từ nhà gốc cây. Đại Lang và Nhị Lang cởi dây buộc mười đôi giày rơm đeo n.g.ự.c bày biện. Tần Dao chỉnh sửa một chút, đặt một tấm gỗ xuống đất, dùng than mấy chữ đen sì: Giày rơm ba đồng một đôi! Vỗ vỗ tay, thế là xong xuôi.
Dù sợ "mụ Dạ Xoa lực điền" nhưng dân làng vẫn nén nổi tò mò mà vây xem năm con đang định giở trò gì. Có điều, chữ thì họ chỉ nhận "ba" và "một", mà cũng chẳng ai cũng , chỉ vài nhận mặt chữ thôi.
Tần Dao vỗ vai Nhị Lang. Qua mấy ngày quan sát, cô nhận thằng bé da mặt dày nhất, cũng là đứa bạo dạn nhất. Nhị Lang bước tới một bước lớn, hít sâu một bắt đầu rao bán: "Bán giày rơm đây, ba đồng một đôi, một đôi ba đồng, chỉ cần ba đồng là thể mang đôi giày rơm bện kỹ về nhà!"
Tiếng hét bất thình lình khiến dân làng đang xem giật một cái, đó mới nhận là bán giày rơm. Nhị Lang tiếp tục gào to: "Ba đồng bạc, mua thiệt, mua hố, chỉ ba đồng, chỉ ba đồng là ngay đôi giày bện tinh xảo, bền !"
"Không tiền dùng đồ đổi cũng ạ!"
Ba đồng một đôi, cái giá là Tần Dao nghiên cứu mức tiêu dùng của dân làng cũng như suy tính từ giá trị của quả mướp và nắm rau đổi hôm qua. Quả nhiên, xiêu lòng với cái giá , và càng hào hứng hơn với việc đổi đồ. Dù lúc nãy còn đang bàn tán Tần Dao là Dạ Xoa, nhưng đó cũng chỉ là chuyện phiếm lúc dư t.ửu hậu, giá cả thực tế thế thì chẳng còn gì sợ nữa.
Giày rơm là thứ nhà nào cũng cần, thấy Nhị Lang rao bán nhiệt tình như , một phụ nữ liền thụp xuống sạp hàng. Tứ Nương lập tức cầm đôi giày đưa tới mặt bà: "Thím Chu ơi, giày cháu lắm, thím mua một đôi ạ."
Tần Dao chút bất ngờ, cô cứ ngỡ Tứ Nương nhát gan bám , ngờ con bé còn chủ động chào mời khách. Trẻ con nỗ lực như , lớn như Tần Dao cũng nỡ , cô cố nặn một nụ , chủ động giải thích giày bện chắc chắn thế nào, tốn bao nhiêu công sức mới một đôi.
Người phụ nữ Tứ Nương gọi là thím Chu lật lật xem xét, đôi giày bện đúng là chắc chắn thật, kích cỡ cũng chân đàn ông nhà bà. Dạo cánh đàn ông đồng nhiều, giày rơm chân nát bươm, bà đang định đổi đôi mới.
"Tần nương t.ử, lấy hai đôi, cô thể bớt chút đỉnh ?" Thím Chu ướm hỏi.
Tần Dao cũng sảng khoái: "Được, đơn mở hàng đầu tiên, lấy thím năm đồng hai đôi."
Chiếm chút hời, thím Chu vui vẻ hẳn, để hai đôi giày chọn sang một bên, hiệu bảo Tần Dao đợi bà, bà chạy ù về nhà lấy tiền. Chẳng mấy chốc bà chạy , đếm năm đồng tiền tới ba lượt mới đưa cho Tần Dao, hớn hở cầm hai đôi giày .
Bán một đơn, còn là hai đôi, bốn em nhà họ Lưu đều hớn hở. Nhị Lang càng rao to hơn, Tứ Nương cậy nhỏ bé, cầm giày chủ động tìm chào mời, bán nũng, tỏ vẻ đáng thương. Con bé chuyên tìm các thím, các bà, vì nó nhận rằng tiền đều trong túi các thím cả.
Tam Lang thấy em gái dũng cảm như cũng lấy hết can đảm bám theo, lí nhí hỏi: "Bà ơi mua giày ạ? Bà mua một đôi ."
Hai em hợp tác bán thêm một đôi nữa, mừng rỡ Tần Dao, vẻ mặt như khen ngợi. Tuy hai đứa trẻ ăn mặc rách rưới nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lau sạch sẽ, b.úi tóc gọn gàng, trông đáng yêu.
Công việc bán giày ngày càng thuận lợi, mang bát cũ dùng đến đổi lấy giày, năm chiếc bát gốm thô sứt mẻ đổi lấy một đôi giày. Lại bà lão mang ba quả trứng gà đến đổi lấy một đôi.
Chẳng mấy chốc trời sập tối, nhà nhà lục tục về ăn cơm, cuối cùng chỉ còn năm con Tần Dao xúc động gốc cây kiểm kê thành quả của ngày hôm nay.