Xuyên Thành Mẹ Kế, Tôi Cải Tạo Cả Nhà Bận Rộn Làm Ruộng

Chương 14: Gió Thu Cuốn Mất Lớp Tranh Trên Mái Nhà

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lăn lộn trong mạt thế hơn mười năm, Tần Dao dĩ nhiên thấu những cung bậc cảm xúc từ kinh ngạc đến thất vọng chuyển sang phẫn nộ trong mắt hai vị trưởng bối.

 

thế thì ?

 

Lưu Quý lúc hẳn là dạy dỗ cho đến mức sống dở c.h.ế.t dở .

 

Sống sót trong mạt thế lâu như , Tần Dao cũng quy tắc sinh tồn của riêng : phất phơ phất phưởng , nhưng bất cứ kẻ nào việc gì đe dọa đến sự an tính mạng của bản , cô đều sẽ xử lý để bảo đảm an cho chính .

 

Với tình cảnh hiện tại, Lưu Quý c.h.ế.t mới là phương án tối ưu nhất. Nếu , cô sẽ gánh vai một khoản nợ rõ con cụ thể, kèm theo một gã chồng phế vật dù c.h.ế.t nhưng cần một khoản chi phí điều trị khổng lồ mới cứu vãn .

 

Lòng Tần Dao , nhưng nhiều.

 

Tất cả đều là nghiệp do tự tay Lưu Quý tạo , liên quan gì đến cô? Nếu góc độ của nguyên "Dao nương", cô mới là nạn nhân đáng cảm thông nhất.

 

Thế nên, Tần Dao coi như cảm nhận cảm xúc của hai ông bà lão, tiếp tục bàn chuyện mua giống mạch. Lúc nãy về đến nhà, Đại Lang và Nhị Lang kể cho cô chuyện gặp bác cả Lưu Bách. Tần Dao ngẫm nghĩ, hai mẫu ruộng vẫn nên gieo trồng thôi, trồng thì chẳng gì cả, trồng xuống, khi vượt qua mùa đông họ còn thu hoạch ít lương thực.

 

"Các con vẫn bắt đầu gieo mạch ?" Lão Lưu đầu lo lắng sắc trời, chẳng lúc nào thì trời sẽ đổ mưa.

 

Tần Dao : "Trước đây bận rộn, trong nhà gặp cảnh ngộ như thế, mấy ngày nay con mới gượng dậy một chút, định bụng gieo hai mẫu ruộng , sang năm dù thế nào cũng cái thu hoạch."

 

"Cha, từ tới giờ con từng ruộng, mong cha chỉ bảo thêm cho."

 

Tần Dao lời hề giả dối. Gia cảnh nguyên vốn cũng khá giả, nếu gặp thiên tai binh biến, nhà đông em nhiều ruộng đất thì cũng chẳng đến lượt cô xuống đồng. Hơn nữa, vì chú sổ sách trong huyện nên nguyên còn chữ. Còn về phần , cô c.h.é.m thây ma thì , chứ ruộng thì xin kiếu.

 

Lão Lưu đầu ngờ con dâu đến cả ruộng cũng , nhưng cũng chẳng tiện gì. Trong lòng vẫn canh cánh chuyện con trai thứ ba, thái độ thờ ơ của Tần Dao, ông chút bực . Ông nháy mắt hiệu cho Trương thị lấy giống mạch.

 

Cũng may mua dư một ít giống, ruộng nhà gieo xong vẫn còn thừa, nếu Tần Dao đến hỏi ông cũng chẳng mà cho. Cuộc sống của ở nhà cũ họ Lưu thực cũng chẳng khấm khá gì, áo quần thì vá chằng vá đụp, ăn cơm gạo cám. Căn nhà cũ chẳng qua chỉ nhiều hơn căn lều tranh rách nát bên Tần Dao mấy gian phòng và thêm một bức tường bao mà thôi.

 

Mấy cha con trong nhà bận rộn từ đầu năm đến cuối năm cũng chỉ đủ nuôi sống chín miệng ăn. Huống chi còn cái thằng phá gia chi t.ử Lưu Quý, chút tiền bạc chắt bóp hầu như đều dùng để dọn bãi chiến trường cho nó. Dù cũng là con đẻ, thực sự gặp chuyện đến tính mạng, cha nỡ nhẫn tâm quản?

 

Trương thị đưa hũ đựng giống mạch cho Tần Dao, dặn dò cô cuốc đất sâu bao nhiêu, gieo mạch thế nào, lấp đất cũng cẩn thận, sâu quá mà nông quá thì mưa xuống sẽ trôi mất. Bà dặn kỹ đến mức suýt nữa thì đích đồng tay nắm tay dạy Tần Dao cách ruộng.

 

Tần Dao ghi nhớ những chi tiết , tự tin nghĩ bụng: vẻ khó, ngày mai thử một chút chắc là thôi. Cô lấy năm đồng tiền: "Con mua giống mạch bao giờ, chỗ đủ ạ."

 

Trương thị trợn tròn mắt như thấy quỷ. Lúc nãy Tần Dao cửa bảo mua giống, bà còn tưởng đó là lời khách sáo, dù cái thói của lão tam đào tiền của họ thì thôi chứ gì đến chuyện đưa tiền. giờ xem , lão tam và cô vợ thực sự chẳng giống một nhà chút nào.

 

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Trương thị, Tần Dao cũng chẳng màng đủ thiếu, cô đặt tiền tay bà, cầm lấy giống mạch gọi hai em Đại Lang, Nhị Lang đang dán mắt mâm cơm mà nuốt nước miếng, bảo chúng chào ông bà nội một tiếng rời .

 

Đi vài bước, hai em Lưu Bách và Lưu Trọng đột nhiên đuổi theo. Tần Dao cảnh giác họ, lẽ định đòi rơm rạ đấy chứ?

 

"Chuyện rơm rạ, đợi qua đoạn khó khăn sẽ trả ." Chuyện là nhà đuối lý, Tần Dao liền chủ động mở lời.

 

Lưu Bách và Lưu Trọng sững , nhận cô hiểu lầm liền xua tay bảo chuyện đó cứ bỏ qua . Tần Dao định bỏ qua, nhà nào cũng khó khăn, dù chỉ là vài bó rơm thì đối với nông dân cũng là thứ quan trọng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-me-ke-toi-cai-tao-ca-nha-ban-ron-lam-ruong/chuong-14-gio-thu-cuon-mat-lop-tranh-tren-mai-nha.html.]

"Phải trả chứ ạ." Cô nghiêm túc .

 

Lưu Bách thấy em dâu cố chấp như thì cũng tùy cô, dù cũng chẳng hy vọng gì đòi . Hắn và Lưu Trọng mỗi từ túi áo trong rút một nắm tiền đồng, hai em gom một chỗ cùng đưa cho Tần Dao.

 

"Chúng cũng chẳng nhiều, nhưng tính mạng lão tam là quan trọng nhất. Cô cứ cầm lấy mà chuộc nó về , chỗ còn sẽ cùng nghĩ cách." Lưu Bách cau mày .

 

Lưu Trọng cũng bổ sung: "Mẹ Lâm Nhị Bảo mỏ than đen, ai trêu sẽ lấy mạng ngay , cùng lắm là ném xuống hầm lò việc trừ nợ, lão tam lẽ vẫn . Lần bài học sẽ điều thôi, ngày hai vợ chồng cùng mới sống , chứ chỉ cô là đàn bà..." Thì ngày sống ? Câu Lưu Trọng thấy nên tiếp.

 

Tần Dao nhướng mày, cái gã Lưu Quý thối nát đến mức mà vẫn bao bọc, thật là khó tin. Đại Lang và Nhị Lang cùng Tần Dao, mong cô nhận lấy tiền đó.

 

Tuy nhiên, Tần Dao đẩy tiền trở : "Không cần , tiền đủ chuộc , mang cũng chỉ uổng công lấp cái hố đáy thôi, các cứ giữ lấy cho nhà thì hơn."

 

Dứt lời, cô bước nhanh về nhà, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo. Đại Lang và Nhị Lang ngần ngại hai bác, cũng cúi đầu đuổi theo Tần Dao.

 

"Ơ kìa!" Lưu Trọng bất lực đuổi theo vài bước, cũng chẳng hiểu ba con họ chạy nhanh như , chớp mắt biến mất trong màn đêm. Hắn đành dừng , đầu Lưu Bách đầy vẻ cầu cứu: "Anh cả, tiền thì tính ?"

 

"Sao cô nhận nhỉ?" Lưu Bách cũng vô cùng khó hiểu.

 

Hai em về nhà, kể chuyện Tần Dao chịu nhận tiền, chị dâu cả và chị dâu hai thầm thở phào nhẹ nhõm. hai cụ trong nhà thì tức đến nhẹ. Lão Lưu đầu đập bàn giận dữ: "Đây rõ ràng là chung sống t.ử tế với lão tam nữa !"

 

Cùng là đàn bà, Trương thị đại khái thể hiểu phần nào suy nghĩ của Tần Dao. Cái thằng lão tam nếu sửa tính thì đúng là một cái hố đáy thật.

 

"Thôi thôi, để nghĩ cách khác ." Trương thị vuốt lưng cho Lão Lưu đầu thở dài bất lực.

 

Trong đêm bỗng nhiên nổi cơn gió lớn.

 

Tiếng gió rít u u như tiếng trẻ con , vô cùng rợn . Tần Dao giật tỉnh giấc, mở mắt thấy cả bầu trời rực rỡ. Lớp cỏ tranh mái nhà gió lớn thổi bay, để lộ một cái lỗ hổng lớn.

 

Gió lớn vẫn tiếp tục gào thét, mấy thanh xà gồ mỏng manh mái nhà thổi cho rung bần bật. Tần Dao thấy tiếng vôi vữa bong tróc rơi xuống sàn sạt ngay bên tai, cả căn nhà cảm giác như sắp đổ sụp đến nơi.

 

Hỏng ! Căn nhà chẳng lẽ sắp sập ?

 

"A nương ơi!"

 

Từ gian phòng bên cạnh vang lên tiếng kêu hãi hùng của Tứ Nương. Tần Dao vội vã nén cơn chấn động trong lòng, lập tức nhảy xuống giường xỏ giày, mở cửa chạy ngoài.

 

"Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang, Tứ Nương, mau ngoài!"

 

Cô đẩy cửa xông , bốn đứa trẻ đang ôm c.h.ặ.t lấy giường, kinh hoàng từng mảng cỏ tranh đầu thổi bay mà . Tứ Nương sợ hãi gọi ngớt, Đại Lang cố giữ bình tĩnh, ôm c.h.ặ.t các em lòng.

 

Tần Dao thắt cả tim , đám nhóc còn đường mà chạy nữa! Cô lao tới, một tay bế bổng Tam Lang và Tứ Nương lên, quát lớn với Đại Lang và Nhị Lang: "Mau ngoài! Nhà sắp sập !"

 

Bốn đứa trẻ giật , Đại Lang và Nhị Lang luống cuống bò xuống giường, hoảng loạn đến mức chẳng kịp xỏ giày, cứ thế chân trần chạy theo Tần Dao ngoài.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận