Xuyên Thành Mẹ Kế, Tôi Cải Tạo Cả Nhà Bận Rộn Làm Ruộng

Chương 12: Gánh hàng rong họ Lưu

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ trong một buổi chiều chạng vạng, sáu đôi giày rơm bán sạch.

 

Thu về mười một đồng tiền đồng, năm chiếc bát gốm thô và ba quả trứng gà.

 

Đại Lang bảo, một quả trứng gà thể bán một đồng, cứ gom thêm chút nữa, đợi đến kỳ họp chợ mang lên trấn bán cũng đổi mấy đồng bạc. Bát gốm thô tuy sứt mẻ nhưng so với mấy cái bát đất nung vỡ nát ở nhà thì dùng hơn nhiều.

 

Tần Dao đếm sáu đồng tiền, hỏi Đại Lang trong thôn nhà ai bán dầu muối. Đại Lang nuốt nước miếng, đáp: "Nhà chú gánh hàng rong ạ."

 

"Giá cả thế nào con ?" Tần Dao hỏi nhặt bốn đôi giày rơm còn cùng tấm chiếu rách lên. Nếu mua dầu muối, tối nay cả nhà sẽ một bữa rau đậm đà, nắm rau xanh hôm qua vẫn còn một nửa đây.

 

Đại Lang lắc đầu. Cậu hầu như chẳng bao giờ cơ hội sang nhà gánh rong mua đồ. Trước đây mấy em hái ít quả dại núi mang sang định bán cho chú , kết quả là đuổi thẳng cổ ngoài.

 

Hôm nay, khi thấy nhiều dân làng vây quanh như , bốn em thực sự chút thụ sủng nhược kinh. Bởi , dân trong thôn chỉ xua đuổi hoặc ghét bỏ lánh xa chúng. Thế mà hôm nay, vây quanh, chẳng những chê bai mà còn mua đồ của chúng nữa.

 

Đại Lang và Nhị Lang lờ mờ nhận , lẽ là vì chúng rửa sạch mặt mũi, chải tóc gọn gàng, còn xỏ giày, còn mùi hôi hám nữa. Mà tất cả những đổi đều là nhờ kế. Từ khi dì đến, căn nhà trở nên sáng sủa, giường nệm mềm mại hẳn lên, ngay cả chúng cũng trở nên sạch sẽ. Những ngày tháng tăm tối thấy ánh mặt trời , nay bỗng chốc trở nên rạng rỡ.

 

Cũng may Đại Lang và Nhị Lang nhà gánh hàng rong ở . Nhân lúc trời vẫn còn rõ phương hướng, Tần Dao bảo bốn em đợi tại chỗ, còn cầm tiền đồng và bốn đôi giày rơm còn , rảo bước về phía nhà bán hàng rong.

 

Người cũng họ Lưu, ngoài hai mươi tuổi, thường xuyên lên trấn mua kim chỉ, dầu muối và nhu yếu phẩm về bán cho các thôn lân cận để ăn tiền chênh lệch. Bình thường cũng thu mua sơn hào hải vật đồ thêu thùa của các thím, các bà trong thôn để bán hộ, lấy một chút tiền phí trung gian. Việc ăn hai đầu như cũng giúp kiếm chút tiền, cuộc sống gia đình thuộc hàng khá giả trong thôn. Vì gánh hàng rong khắp các ngõ hẻm nên dân quanh đây đều gọi là Lưu gánh rong.

 

Nhà Lưu gánh rong dễ tìm, vì buôn bán nên cửa nhà đặc biệt chừa một gian hàng, qua là thấy ngay. Đến gần nhà , thấy bức tường bao bằng đá xếp ngay ngắn, cao ráo, Tần Dao khỏi thầm ngưỡng mộ. cô tin chắc rằng, chẳng bao lâu nữa nhà cũng sẽ như .

 

Cô gõ nhẹ cánh cửa gỗ khép hờ, bên trong vọng tiếng hỏi đầy nghi hoặc của một phụ nữ trẻ: "Ai đấy?"

 

" đến mua đồ, mua ít dầu muối!" Tần Dao đáp.

 

Cửa "két" một tiếng mở , vợ Lưu gánh rong phụ nữ mảnh mai, dung mạo thanh tú cửa với vẻ dò xét: "Cô là...?"

 

Dù chẳng nhắc đến chút nào, Tần Dao vẫn tự giới thiệu: " nhà Lưu Quý ở cuối thôn, tên là Tần Dao, mới đến nên chắc chị dâu thấy bao giờ."

 

"Vân nương, ai thế?" Lưu gánh rong cũng bước , thấy Tần Dao trông quen mắt, chợt nhớ gặp cô một nên nhận diện ngay: "Là nhà Lưu lão tam ?"

 

Tần Dao gật đầu. Lưu gánh rong vội vã mời cô nhà, bảo với Vân nương: "Thế thì nàng gọi là Tam tẩu, Tam ca lớn tuổi hơn đấy."

 

"Chị dâu mua gì? Hôm lên trấn nhập hàng, giờ đồ đạc cũng khá đầy đủ." Lưu gánh rong dẫn Tần Dao gian hàng nhỏ bên trái, thắp đèn dầu lên cho cô chọn. Vân nương theo , tò mò quan sát chị dâu mới nhà Lưu Quý .

 

Tần Dao hỏi giá dầu và muối. Dầu hạt cải mười hai đồng một cân, mỡ lợn hai mươi ba đồng một cân, muối tinh ba mươi đồng một cân, muối thô mười tám đồng một cân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-me-ke-toi-cai-tao-ca-nha-ban-ron-lam-ruong/chuong-12-ganh-hang-rong-ho-luu.html.]

Nhìn mấy đồng tiền trong tay, Tần Dao thấy xót xa, thật là quá xót xa. Cô đành dày mặt giơ bốn đôi giày rơm lên: "Chú Lưu , mấy đôi giày rơm thể gửi chú bán hộ ? Hoặc chú mua cũng , để giá rẻ cho. Chiều nay bán sáu đôi ở giếng thôn, ai mua cũng khen cả."

 

Thực từ lúc Tần Dao bước , vợ chồng Lưu gánh rong để ý đến giày tay cô , cũng thấy quá bất ngờ. Các cô gái, nàng dâu trong thôn vẫn thường mang lót giày, khăn tay tự nhờ bán hộ, giày rơm dĩ nhiên cũng .

 

"Tam tẩu, giá rẻ là chị định để cho bao nhiêu?" Lưu gánh rong khách khí hỏi.

 

Vân nương càng quan sát Tần Dao càng thấy thương cảm cho cô, trông rõ là đảm đang, thạo việc, bện cả giày rơm, thế mà gả cho cái gã phá gia chi t.ử Lưu Quý , thật là bạc mệnh. Thấy Tần Dao gầy gò, Vân nương huých nhẹ chồng: "Giày rơm trấn bán năm sáu đồng một đôi, giúp Tam tẩu mang bán, mang tiền về trả thẳng cho chị , cũng chẳng tốn công cán gì mấy."

 

Ý của Vân nương là đừng lấy tiền phí trung gian nữa.

 

"Đừng, đừng thế." Tần Dao vội : "Buôn bán buôn bán, ai sống cũng chẳng dễ dàng gì, hai cũng cần kiếm tiền mà. bán ở thôn ba đồng một đôi, nếu hai lấy , để cho hai đôi năm đồng, thấy ?" Nghe Vân nương giày trấn bán năm đến sáu đồng, Lưu gánh rong lấy hàng của cô là thể kiếm lời một nửa .

 

Lưu gánh rong lén gỡ bàn tay vợ đang nhéo tay : "Thế thì , để mang bán thử, bán gửi tiền cho chị dâu nhé?"

 

Tần Dao sảng khoái đưa bốn đôi giày rơm qua: "Vậy phiền chú em quá." Cô còn bồi thêm một câu: "Nếu bán chạy, chỗ vẫn còn hàng, kích cỡ nam nữ trẻ con đều hết."

 

"Dễ thôi, dễ thôi." Lưu gánh rong nhận lấy giày, hỏi Tần Dao cần bao nhiêu dầu muối.

 

Túi tiền eo hẹp, Tần Dao chỉ thể mua hai lạng dầu hạt cải, hai lạng muối thô, thừa thiếu, vặn sáu đồng tiền. Cô mang theo đồ đựng, Vân nương bụng cho cô mượn một ống tre để đựng dầu, muối thô thì gói lá chuối, đưa hết cho Tần Dao.

 

"Sáng mai sẽ bảo Đại Lang mang ống tre sang trả cho hai ."

 

Cầm dầu và muối về, Tần Dao thầm nghĩ, vợ chồng nhà gánh rong tính thật đấy.

 

Về đến giếng thôn, bốn em nhà họ Lưu lập tức vây lấy cô, phấn khích ống tre và gói lá chuối tay dì. Ngửi thấy mùi dầu hạt cải, những cái bụng đói meo từ lâu của chúng bắt đầu kêu râm ran.

 

Tần Dao hất cằm: "Đi thôi, về nhà nấu cơm nào."

 

Bốn đứa trẻ đồng thanh , mắt sáng rực lên, chạy lon ton về nhà, cực kỳ mong đợi bữa tối hôm nay. Vừa về đến nhà, Đại Lang dọn mấy cái bát đất nung , lấy rơm rạ lót một cái bát, định dùng để đựng trứng gà. Dù trứng gà thèm đến chảy nước miếng nhưng chúng bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ ăn nó. Thứ quý giá thế để dành bán lấy tiền mua thêm gạo cám, ăn nhiều bữa hơn.

 

Thế là, Đại Lang hăm hở bưng cái bát lót rơm bếp tìm Tần Dao. Vừa định mở miệng, mắt bỗng trợn trừng!

 

Chỉ thấy Tần Dao động tác nhanh nhẹn đập vỡ ba quả trứng, thả nồi nước đang sôi sùng sục, dùng đũa khuấy nhẹ, rắc thêm nắm muối, nhỏ một giọt dầu cải, cuối cùng thả thêm nắm hành dại hái bên bờ sông lúc nãy . Ngay lập tức, một mùi thơm tươi ngon, quyến rũ đến tột cùng xộc thẳng mũi!

 

Lưu Đại Lang, nhớ nổi cuối nếm chút vị tanh mặn là từ bao giờ, khó nhọc nuốt một ngụm nước miếng. Ngay đó, chút do dự mà đổ hết rơm trong bát .

 

Bốn em vây quanh bếp lò, mắt rời nồi canh trứng đang sôi sục, ánh mắt lóe lên những tia khao khát. Tần Dao rõ mồn một tiếng nuốt nước bọt từ phía , chính bụng cô cũng kìm lòng mà phát một tràng "ùng ục" thật lớn.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận