Xuyên Không Thì Có Gì Ghê Gớm?
Chương 7
Nghe vậy ta suýt bật cười thành tiếng, trong lòng thầm giơ tay tỏ vẻ bái phục.
Thành Gia cô cô chửi rủa Thẩm Phó một hồi, rồi mới quay sang ghé vào tai ta mỉm cười nói: “A Từ thích nam tử như thế nào? Đợi đến ngày con thành thân, cô cô cũng sẽ chọn cho con vài người được không?”
Ta sửng sốt, ngay lập tức dở khóc dở cười mà lắc đầu.
Mọi người trò chuyện một lúc, cho đến giờ Tuất, tất cả văn võ quan viên, thế gia huân quý mới đến đông đủ và ngồi xuống.
Khi nội giám cao giọng hô: “Hoàng Thượng giá đáo! Hoàng Hậu nương nương giá đáo!”
Mọi người lập tức ngừng cười nói, cùng nhau đứng dậy quỳ xuống cúi đầu thỉnh an.
Tâm trạng của Phụ hoàng đương nhiên rất tốt, nắm tay Mẫu hậu đi đến ngồi lên chiếc ghế dài sơn son chạm rồng ở giữa đại điện, gật đầu nói: “Tất cả bình thân!”
Mọi người đứng dậy và ngồi lại vào chỗ, nội giám cao giọng hô: “Khai yến!”
Ngay khi tiếng nói vừa dứt, tiếng pháo nổ râm ran liên tục vang lên bên ngoài điện, một hàng dài cung nữ mặc y phục màu hồng phấn lần lượt bước vào từ ngoài điện, bưng đủ loại hoa quả và đồ ăn lên cho các bàn.
Tuy nhiên, trong Đại điện không ai động đũa, tiếp theo là bắt đầu từ Thành Gia cô cô, lần lượt từng người chúc thọ Phụ hoàng và dâng lên thọ lễ mà họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Thái tử ca ca dâng lên một quyển kinh Phật do chính tay mình chép, Phụ hoàng cầm lấy lật ra xem một chút, hài lòng đưa lại cho Mẫu hậu.
Tiếp theo là đến lượt Nhị Hoàng huynh.
Mẹ ruột của Nhị Hoàng huynh là Công chúa hòa thân được ngoại tộc gả đến Bắc Tề, đã khó sinh mà qua đời ngay khi sinh hạ hắn.
Vì lý do này, Phụ hoàng giao hắn cho một phi tử không được sủng ái nuôi dưỡng, hờ hững nuôi đến tận bây giờ.
Trong một lúc, các món cổ vật ngọc khí được khiêng vào giữa Đại điện, nội giám đọc lễ vật đến khô cả miệng, nhưng cho dù có quý giá đến đâu, sắc mặt của Phụ hoàng vẫn luôn lạnh nhạt.
Nhị Hoàng huynh tất nhiên cũng nhận ra sự thờ ơ của Phụ hoàng, trong mắt lóe lên một chút ấm ức.
Lễ vật mà các Hoàng tử dâng lên cho Phụ hoàng vẫn luôn khó chọn, có thể thấy Nhị Hoàng huynh đã cố gắng tìm hiểu ý muốn của Phụ hoàng, nhưng đáng tiếc vẫn không đoán đúng.
Tam Hoàng huynh thờ ơ liếc nhìn Nhị Hoàng huynh, sau đó đứng dậy bước đến giữa Đại điện, cung kính chắp tay nói: “Nhi thần kính chúc Phụ hoàng vạn thọ vô cương.” Sau đó mỉm cười mà ngẩng đầu: “Nhi thần không suy nghĩ chu đáo như Nhị Hoàng huynh, chỉ chuẩn bị một món lễ vật, mong Phụ hoàng không trách.”
Nội giám mang lên một chiếc hộp gấm hình vuông, Tam Hoàng huynh đích thân mở hộp gấm ra, lộ ra một pho tượng ngọc Phật.
“Tượng ngọc Phật này được trụ trì Liễu Nhược đại sư của chùa Chiêu Hòa đích thân khai quang, đặc biệt tiến cống Phụ hoàng, thể hiện lòng thành của nhi thần."