Xuyên Không Thì Có Gì Ghê Gớm?
Chương 11
“Vài ngày trước, Thẩm Trạng nguyên viết thư cho ta, trong thư đề cập rằng Phụ hoàng không coi trọng huynh muội chúng ta, muốn khích động ta soán ngôi vị. Nhưng đáng tiếc, trời không chiều lòng người, bổn Hoàng tử ung dung tự tại quen rồi, chỉ muốn làm một Vương gia nhàn rỗi dưới trướng Thái tử Hoàng huynh, vẫn mong Thẩm Trạng nguyên đi tìm người khác mà nương tựa.”
Lời này vừa nói ra, các quan văn võ trong sảnh đường đều kinh ngạc nhìn Thẩm Phó, một thư sinh lên vị trí cao nhờ hoàng ân mà lại có dã tâm sói lang như vậy.
Hắn ta suy nghĩ thật sự quá ngây thơ, Thái tử là trữ quân được Hoàng thượng bồi dưỡng từ nhỏ, văn thao võ lược, mọi thứ đều thượng thừa, nếu dễ dàng để Tam Hoàng tử soán vị thì sợ là Bắc Tề cũng dần suy tàn.
Khương Vận tức đỏ mắt, không biết lấy sức từ đâu ra mà hung hăng bóp cổ Thẩm Phó: “Ngươi lừa dối ta, còn muốn xúi giục Hoàng huynh đi chết! Rốt cuộc huynh muội bọn ta đã chọc giận gì ngươi mà ngươi muốn báo thù như vậy?”
“Các ngươi không đắc tội ta... Các ngươi là sản phẩm của xã hội phong kiến... Đáng lẽ phải làm bàn đạp cho ta! Rốt cuộc là sai ở đâu… Kế hoạch của ta vốn dĩ không chê vào đâu được cả!”
Thẩm Phó bị bóp cổ đến nỗi mặt mày xanh tím, gào lên.
“Người đâu, bắt Thẩm Phó lại!” Phụ hoàng hạ lệnh, lập tức có thị vệ từ ngoài cửa bước vào, áp giải Thẩm Phó đi.
Tam Hoàng huynh kéo Khương Vận ra rồi ôm vào lòng, nhẹ nhàng an ủi ả ta.
Ta nhìn Thẩm Phó bị lôi xuống, những tiếng mắng chửi vang vọng bên tai đột nhiên biến mất.
Ta có hơi không thể tin được mà vỗ đầu.
Như thể những âm thanh hỗn tạp đó chưa từng xuất hiện, tai ta hoàn toàn yên tĩnh.
13
Chuyện xảy ra ở tiệc cưới lan truyền khắp nơi, hành động của Thẩm Phó trở thành trò cười cho dân chúng trong những buổi trà dư tửu hậu.
Lúc này, trong dân gian lưu truyền một phiên bản, nói rằng những bài thơ trước đây hắn ta làm đều là sao chép, có người đã dán các bài thơ hắn ta viết trước khi lên kinh và sau khi lên kinh, hai bài khác biệt rất lớn.
Một số thoại bản đột nhiên xuất hiện, nói rằng một số bài thơ của Thẩm Phó viết rất thắm thiết, có khi xuất phát từ các thanh lâu sở quán.
Thoáng chốc, nhiều phiên bản lời đồn nổi lên, vô cùng phong phú và sống động.
Nghe nói sau khi Khương Vận biết chuyện đã cực kỳ nổi giận, tự mình cầm roi đến sân của Thẩm Phó đánh hắn ta một trận tơi bời.
Chuyện này đang rầm rộ xộn xao, Thành Gia cô cô quả thật đã làm theo lời hứa, đưa một nhóm nam tử có gương mặt đẹp trai đến phủ Tam Công chúa.
Khương Vận nhận tất cả, tâm trạng cũng dần được những nam sủng này an ủi, hàng ngày trước mặt Thẩm Phó vui vẻ tìm vui với nam sủng, làm thơ đối đáp, ngày tháng trôi qua muốn thoải mái bao nhiêu có thoải mái bấy nhiêu.
Ta tranh thủ dẫn theo Tiết Ánh đến phủ Khương Vận nhìn Thẩm Phó một cái, tân khoa trạng nguyên phong quang vô hạn ngày nào giờ đang khốn khổ nằm trên giường, trong phòng tràn ngập mùi thuốc đắng.
Thẩm Phó thấy ta, mắt sáng lên, giãy giụa muốn nói gì đó.
Ta mỉm cười nhìn hắn ta: “Thẩm Trạng nguyên, trải nghiệm tình tiết trong sách có hài lòng không?”
Trong khoảnh khắc đó, đồng tử Thẩm Phó giãn ra, không thể tin nổi nhìn ta.
Hắn ta đã hiểu ra.
Thẩm Phó giận dữ trừng mắt, hét lớn về phía chúng ta: “Khương Từ! Ngươi có gì mà đắc ý chứ? Đều là do ông trời không công bằng, ban cho các ngươi hào quang nam nữ chính! Chính các ngươi đã hủy hoại cuộc đời ta!”
Sự náo động ở sân phụ đã nhanh chóng thu hút Khương Vận, bên cạnh ả ta còn có hai nam tử vô cùng tuấn tú.
Khương Vận nhìn ta, biểu cảm phức tạp: