Xuyên Không Thì Có Gì Ghê Gớm?

Chương 2

2

Sau khi tiến cung, ta trực tiếp đến Khôn Ninh cung thì bắt gặp Thái Tử ca ca đang ngồi phía dưới mẫu hậu, nhìn ta mỉm cười dịu dàng.

“Hôm nay tiểu muội đã gặp Thẩm Trạng Nguyên kia rồi sao? Cảm thấy thế nào?”

“Có hoa không có quả, nhân phẩm không tốt.”

Ta nhận trà thị nữ pha, giọng điệu bình tĩnh.

Mẫu hậu không nhịn được mà bật cười: “Nếu chướng mắt thì ta sẽ nói với phụ hoàng của con, để ngài ấy chọn một rể hiền khác cho con là được.”

Thái Tử ca ca cũng lập tức mở miệng: “Mẫu hậu nói đúng, nếu chướng mắt thì thôi, nam nhi tốt ở Bắc Tề chúng ta nhiều như thế, tiểu muội vẫn còn nhỏ, chúng ta cứ từ từ chọn.”

Ta ngồi bên cạnh Thái Tử ca ca, giả vờ vô tình nói chuyện luyên thuyên.

Nhưng ta lại phát hiện dù ta chăm chú lắng nghe thế nào cũng không nghe được tiếng lòng của y.

Có lẽ Thái Tử ca ca bị ta nhìn chằm chằm nên sợ, lời nói sau đó cũng không được trôi chảy. Sau cùng, y vứt lại một câu kêu ta đừng quên tiệc ngắm hoa vào ba ngày sau của Thành Gia cô cô xong thì lập tức cáo từ.

Trông bóng lưng kia rất giống đang chạy trốn.

Ta thu ánh mắt lại, ngoan ngoãn chờ mẫu hậu truyền người dọn bàn ăn.

Thái Tử ca ca không ở đây, ta vui vẻ ăn hai cái giò heo phết dầu đỏ, thỏa mãn trở lại cung điện của mình gọi ám vệ tới.

“Đi điều tra lý lịch của Thẩm Phó, các bài văn chương thơ ca làm từ lúc thi hương cho đến thi đình, tình huống trong nhà ra sao đều phải bẩm báo lại hết từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.”

Ám vệ nhận lệnh rời đi.

3

Dưới gối tiên đế chỉ có một nữ nhi, đó là muội muội ruột của phụ hoàng, trưởng Công chúa Thành Gia, cũng chính là cô cô ruột của ta.

Thành Gia cô cô không chỉ có thân phận cao quý mà sau khi thành hôn, cô cô còn là một đôi phu thê ân ái với phò mã. Sau khi được cô gia chiều chuộng mười mấy năm, hiện giờ, tuy chỉ có một đứa con gái chưa cập kê, nhưng cô cô đã rất quan tâm đến hôn sự của thiếu niên và quý nữ trong kinh thành.

Hàng năm, Thành Gia cô cô tổ chức một buổi hội xem mắt. Dù được gọi mỹ miều là "ngắm hoa," thực chất đây là cơ hội để các quý nữ trong khuê phòng lâu ngày không ra ngoài có dịp xem mắt và tìm kiếm đối tượng kết hôn.

Thiệp được gửi tới tay mẫu hậu, sáng sớm ta và Thái Tử ca ca đã ngồi xe ngựa đến trước cửa phủ Công chúa.

“Thái Tử, Từ nhi, các con tới rồi, mau vào đi!”

Thành Gia cô cô vui vẻ nắm tay ta, vỗ đầu ta như ngày xưa. Nhưng lần này, cô cô ghé sát vào tai ta thì thầm:

“Con cái đứa nhỏ này, có người trong lòng còn lừa cô cô! Chờ lát nữa ta giữ chân Thái Tử, con chỉ cần đi vào trong đình là được, coi như đây là phần quà cô cô tặng con.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận