Xuyên Không Thì Có Gì Ghê Gớm?
Chương 5
Nhưng không ngờ tối hôm đó, người đến phủ Công chúa không chỉ có người mà ta phái đi và nữ tử bị thương nặng nằm trên vai của ám vệ, mà còn có Tiết Ánh đang dựa vào tường, lười biếng ngáp dài.
Đặc biệt, mùi m.á.u trên người Tiết Ánh rất nồng, dù hắn mặc y phục màu đen, nhưng những vết m.á.u đỏ tươi chưa khô vẫn loang rộng ở cổ tay áo và cổ áo của hắn.
Ánh mắt của ta lướt qua lướt lại những vết m.á.u trên người Tiết Ánh, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt đỏ ửng của hắn, thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Ngươi thế nào rồi?”
Ám vệ nhận thấy ánh mắt của ta, cúi đầu nói nhỏ: “Công chúa thứ tội, thuộc hạ không ngờ rằng Thẩm Trạng nguyên lại thuê mười mấy tên sát thủ hạng hai để ám sát Thẩm phu nhân giữa đường. Những kẻ đó ra tay rất tàn nhẫn, các huynh đệ bị bao vây không thể rút lui. Nếu không nhờ Tiểu Hầu gia đang săn b.ắ.n trong rừng tình cờ gặp phải thì e rằng bọn chúng đã thành công rồi, là thuộc hạ tắc trách!”
Ta nhất thời cảm thấy tức giận, nhưng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Phó dám bỏ ra nhiều tiền thuê sát thủ để truy sát một nữ tử yếu ớt như vậy, xem ra có Khương Vận nuôi dưỡng, cuộc sống của vị Phò mã như hắn ta khá sung túc.
Trong phủ Công chúa của ta luôn có sẵn Thái y, ám vệ thân thủ nhanh nhẹn, rất nhanh đã đưa được vị Thái y đang mơ màng ngái ngủ vào trong sân của ta.
Nhìn nữ tử nằm trên giường với toàn thân đẫm máu, vết thương sâu đến mức lộ cả xương, Thái y run rẩy bước tới, cúi đầu kiểm tra vết thương cho nàng ấy.
“Sao rồi?” Ta cau mày hỏi.
Thái y thở phào: “Vết thương của vị cô nương này hơi nặng, nhưng may là phần lớn đều là vết thương ngoài da, dưỡng một hai tháng là ổn.”
“Được, Liên Kiều, ngươi giúp Lý Thái y một tay đi.”
Ta kéo tay áo của Tiết Ánh.
“Ngươi đi theo ta.”
Tiết Ánh gật đầu, cố gắng kìm nén nghi ngờ trong lòng, nhưng đôi mắt vẫn chưa hết băn khoăn.
Ta kéo Tiết Ánh đi đến trước bàn đá trong sân, cơn gió nhẹ lướt qua ngọn cây, tạo nên những âm thanh nhẹ nhàng.
“A Từ, nàng ấy là ai?” Tiết Ánh đứng thẳng người, rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh ta.
Ta nhắm mắt lại: “Nàng ấy tên là Doãn Tú Nguyệt, là thê tử nguyên gốc của Thẩm Phó.”
Tiết Ánh hơi sững sờ, biểu cảm có chút ngạc nhiên.
“Nói như vậy, hắn ta đã giấu giếm chuyện mình đã lấy vợ để làm Phò mã của Tam Công chúa?” Tiết Ánh nhanh chóng hiểu ra: “E rằng Thẩm phu nhân đã nghe tin tức và tìm đến kinh thành. Thẩm Phó sợ chuyện bị bại lộ, nên đã thuê người diệt cỏ tận gốc.”