Xuyên Không Thì Có Gì Ghê Gớm?

Chương 10

Chỉ thấy Thẩm Phó bất ngờ quỳ sụp xuống, trán đập mạnh xuống đất.

“Hoàng thượng tha tội! Thần đúng là có vợ cả, xin Hoàng thượng trị thần tội khi quân!”

Khương Vận nghe xong liền tháo khăn voan đỏ trên đầu xuống, khuôn mặt xinh đẹp giàn giụa nước mắt, ngơ ngác nhìn Thẩm Phó.

Nhưng ánh mắt của Thẩm Phó không hề d.a.o động, nghẹn ngào nói: “Thần tham vinh hoa phú quý không sai, nhưng lòng người cũng làm bằng thịt, sao thần có thể phái người truy sát vợ mình được. Ngày thần đề tên lên bảng vàng, đã may mắn được Tam Công chúa để ý, thần không dám giấu giếm Công chúa, đã nói thật hoàn cảnh gia đình mình. Nhưng Công chúa dùng tính mạng của vợ thần để uy hiếp, thần không thể không theo ý Công chúa định hôn ước, không ngờ... nàng ta vẫn ra tay với vợ thần!”

Thẩm Phó quỳ gối giữa sảnh khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi đầy mặt, nhìn Doãn Tú Nguyệt với ánh mắt đau khổ và vô vọng, đầy thương nhớ sâu sắc.

Ánh mắt của Phụ hoàng lướt qua khuôn mặt khó tin của Khương Vận, rồi chuyển sang Thẩm Phó: “Ý ngươi là, từ đầu đến cuối đều là Vận Nhi ép buộc ngươi?”

“Hoàng thượng minh giám, thần phải trải qua mười năm đèn sách khổ cực mới được đứng đầu đỗ Trạng nguyên, sao có thể tự hủy hoại tiền đồ của mình được? Là Tam Công chúa gài bẫy tự ngã xuống nước, dùng sự trong sạch của mình để ép buộc thần, thần không thể không xuống nước cứu người, nếu không đồng ý thì Công chúa sẽ g.i.ế.c vợ thần! Thần c.h.ế.t không đáng tiếc, nhưng Tú Nguyệt vô tội, thần chỉ có thể đồng ý bái đường thành thân với Công chúa!”

Khương Vận nghe vậy thì cứng ngắc ngã ngồi xuống đất, lớp trang điểm trên mặt như mực bị nước làm nhòe, những giọt nước mắt lớn dần chảy xuống từ đôi mắt trống rỗng của ả ta.

Bỗng nhiên, “bốp” một tiếng giòn tan.

Thẩm Phó bị một cái tát bất ngờ làm lệch cả mặt.

12

Ánh mắt Thẩm Phó mơ màng, không thể tin được nhìn về phía Khương Vận vốn vẫn luôn nhìn hắn ta với biểu cảm dịu dàng và ngưỡng mộ. Ngực Khương Vận phập phồng dữ dội, ả ta không nén được nỗi hận mà tát thêm một cái nữa.

“Chẳng trách Nhị Hoàng tỷ không coi trọng ngươi, sớm biết ngươi là loại người vô ơn bạc nghĩa như thế này thì bổn Công chúa đã không thèm nhìn ngươi một cái!”

Khương Vận hung hăng nhổ nước bọt vào hắn ta: “Ngươi nói bổn Công chúa thuê người g.i.ế.c người, chứng cứ của ngươi đâu? Nhân chứng đâu? Ăn nói lung tung, bổn Công chúa có thể xử ngươi tội phạm thượng!”

“Tất nhiên là có nhân chứng!” Thẩm Phó ngẩng cao đầu, gọi những thị nữ đứng ở một bên sảnh đường: “Hồng Tụ, Hồng Châu, Hồng Táo, các ngươi nói xem, có phải là lúc đầu Tam Công chúa uy h.i.ế.p ta, vì tính mạng của vợ ta nên ta mới phải thành thân với nàng ta không? Các ngươi hàng ngày ở bên cạnh hầu hạ nàng ta, nàng ta thuê người g.i.ế.c người các ngươi chắc chắn biết rõ!”

Khương Vận hoàn toàn không kìm được cảm xúc nữa, trừng mắt nhìn Thẩm Phó đầy căm hận.

Nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người thì Thẩm Phó đã bị ả ta xé thành trăm mảnh rồi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận