Xuyên Không Thì Có Gì Ghê Gớm?
Chương 4
Thành Gia cô cô nhìn khung cảnh trước mắt, như là đang cẩn thận suy nghĩ gì đó. Thấy Thái Tử ca ca hỏi nhưng không ai lên tiếng, sắc mặt cô cô càng thêm nặng nề.
“Nếu hoàng muội cảm thấy khó xử, để bảo vệ mặt mũi hoàng gia, ta có hai con đường cho muội chọn.” Ta lạnh nhạt liếc nhìn Thẩm Phó một cái, giả vờ không nghe được một đống câu oán hận trong bụng hắn ta: “Thứ nhất, g.i.ế.c hắn ta.”
Ngay khi lời vừa dứt, sắc mặt Khương Vận và Thẩm Phó đột ngột tái nhợt.
“Nhị hoàng tỷ…” Khương Vận sốt ruột kéo lấy tay áo ta.
Tiết Ánh lập tức bước tới, đứng chắn trước mặt ta. Khương Vận xấu hổ buông tay, đôi môi khẽ mấp máy nhưng rồi lại không cam lòng mà ngậm lại.
Ta ngước nhìn mái tóc đen dài của Tiết Ánh, cảm giác như tiếng lòng ồn ào bên tai đã dần yên tĩnh lại.
“Thứ hai, muội cắt tóc xuất gia.”
Lời ta vừa dứt, sắc mặt Khương Vận càng trở nên tái nhợt, hai bàn tay siết chặt ống tay áo, còn Thẩm Phó đứng bên cạnh thì đau lòng không thôi.
“Từ Nhi, lựa chọn này không phải hơi ít sao.” Thành Gia cô cô nheo mắt nhìn ta: “Tiệc ngắm hoa này của ta là để giúp người có duyên được kết thành đôi, nếu Thẩm Trạng Nguyên và Vận Nhi đã có tình ý với nhau thì mọi chuyện hôm nay sẽ không sao cả. Vừa bảo vệ được mặt mũi hoàng gia, lại giữ được tính mạng của Thẩm Trạng Nguyên.”
Lúc này Thẩm Phó mới nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng trong lòng hắn ta cũng biết rõ, hành động lần này đã đắc tội với Thành Gia cô cô.